MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn ÁcChương 13: Hái Linh Dược Ở Cực Bắc, Ma Tôn Chịu Vết Thương Nặng

Xuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn Ác

Chương 13: Hái Linh Dược Ở Cực Bắc, Ma Tôn Chịu Vết Thương Nặng

1,444 từ · ~8 phút đọc

Cơn gió tuyết ở Cực Bắc Băng Nguyên không giống với bất kỳ nơi nào khác trên thế giới. Nó không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương thịt mà còn chứa đựng những vụn băng sắc lẹm, có thể cắt đứt linh khí bảo hộ của những tu sĩ bình thường. Giữa một vùng trắng xóa mù mịt ấy, một bóng đen sừng sững đang bước đi từng bước nặng nề nhưng kiên định.

Cố Cửu Diên ôm chặt Tô Miên Miên vào lồng ngực mình. Hắn đã dùng bộ áo choàng bọc kín lấy cô, chỉ để lộ ra gương mặt nhỏ xíu, tái nhợt như tờ giấy trắng. Chất độc "Hủ Cốt Tán" đang âm thầm tàn phá kinh mạch của cô, khiến mỗi hơi thở của Miên Miên đều mang theo một tiếng rên rỉ yếu ớt.

"Đợi ta thêm một chút thôi, Miên Miên." Giọng hắn khàn đặc, bị gió tuyết thổi bạt đi.

Mục tiêu của hắn là đỉnh Thiên Băng – nơi duy nhất mọc loại hoa "Băng Tâm Liên" vạn năm, thứ dược liệu duy nhất có thể thanh tẩy toàn bộ kịch độc trong máu của linh thú hồ tộc. Thế nhưng, đỉnh Thiên Băng không chỉ là nơi có khí hậu khắc nghiệt, mà còn là nơi trú ngụ của Băng Tinh Thú – một sinh vật viễn cổ có sức mạnh ngang ngửa với một đại cao thủ hóa thần kỳ.

Khi Cố Cửu Diên chạm chân đến đỉnh núi, một luồng áp lực khổng lồ giáng xuống. Từ trong hang đá phủ đầy băng xanh, một con quái vật khổng lồ, toàn thân cấu tạo từ những khối tinh thể trong suốt tỏa ánh sáng xanh lạnh lẽo bước ra. Nó gầm lên một tiếng, chấn động khiến tuyết trên đỉnh núi đổ xuống như thác lũ.

Nếu là bình thường, Cố Cửu Diên có thể dễ dàng đối phó hoặc dùng ma khí áp chế. Nhưng lúc này, hắn đang bị thương do trận chiến đẫm máu tại Kiếm Tông trước đó, lại còn phải chia ra một nửa linh lực để duy trì mạng sống cho Miên Miên trong lòng.

"Tránh ra!" Cố Cửu Diên gằn giọng, thanh kiếm đen kịt trong tay bùng lên ngọn hỏa diễm đỏ thẫm.

Trận chiến nổ ra giữa bão tuyết mịt mù. Băng Tinh Thú vung những cái vuốt băng nhọn hoắt, mỗi cú đánh đều mang theo sức mạnh của cả ngọn núi đá. Cố Cửu Diên vì muốn bảo vệ tuyệt đối cho Miên Miên trong lòng ngực nên hắn không thể thoải mái xoay xở. Hắn dùng chính tấm lưng của mình để hứng chịu những nhát chém từ băng giá, dùng cơ thể mình làm lá chắn che chắn cho cô khỏi những mảnh vụn tinh thể sắc lẹm.

Phập! Một cái vuốt băng đâm sâu vào bả vai Cố Cửu Diên. Máu đỏ tươi bắn lên nền tuyết trắng, nóng hổi và nhức nhối. Hắn không lùi bước, trái lại còn nghiến răng, dùng tay không bẻ gãy cái vuốt đó, rồi đâm thẳng thanh kiếm vào tâm điểm của con quái thú.

Sức mạnh từ dòng máu Hỗn Mang bùng nổ, nhưng lần này nó không mang theo sự điên cuồng phá hoại, mà là một ý chí sinh tồn mãnh liệt vì người thương. Cố Cửu Diên gầm lên, thanh kiếm xuyên qua lồng ngực Băng Tinh Thú, kết thúc sinh mạng của sinh vật nghìn năm.

Con thú đổ rụp xuống, hóa thành bụi băng. Nhưng Cố Cửu Diên cũng không khá hơn. Hắn khuỵu một chân xuống tuyết, máu từ vai, từ lưng và từ khóe miệng chảy xuống liên tục, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết xung quanh. Hơi thở của hắn trở nên đứt quãng, lồng ngực phập phồng đau đớn.

Thế nhưng, điều đầu tiên hắn làm không phải là chữa thương cho mình. Hắn run rẩy mở áo choàng ra, nhìn thấy Miên Miên vẫn còn hơi thở dù rất mỏng manh, hắn mới khẽ mỉm cười một cái méo mó.

"Ta lấy được rồi... hoa của nàng đây..."

Hắn lết từng bước đến bên hồ nước đóng băng ở trung tâm đỉnh núi, nơi một đóa hoa sen bằng băng trong suốt đang tỏa ra linh khí thanh khiết. Hắn dùng đôi bàn tay đầy máu của mình, lau thật sạch vào vạt áo rồi mới dám nâng đóa hoa lên.

Cố Cửu Diên trở lại bên cạnh Miên Miên. Hắn dùng linh lực ít ỏi còn sót lại, ép dược lực từ Băng Tâm Liên vào miệng cô. Đóa hoa tan chảy thành dòng nước trong vắt, mang theo sức sống mạnh mẽ chảy vào cơ thể Miên Miên.

Máu đen trên môi cô dần chuyển lại màu đỏ hồng. Hơi thở bắt đầu đều đặn hơn. Vết thương do chất độc ăn mòn trên da thịt cô cũng từ từ khép miệng.

[Hệ thống: Tinh! Ký chủ đã được giải độc thành công. Độ thiện cảm của mục tiêu đạt mốc 95/100! Cảnh báo: Mục tiêu đang ở trạng thái suy kiệt cực hạn, sinh mệnh lực giảm xuống mức báo động.]

Miên Miên lờ mờ tỉnh dậy giữa cơn bão tuyết đã dần dịu đi. Điều đầu tiên cô cảm nhận được là mùi máu tanh nồng nặc. Cô mở mắt, thấy mình đang nằm trong vòng tay ấm áp nhưng đầy rẫy những vết thương rách nát của Cố Cửu Diên.

"Cố... Cố Cửu Diên?" Cô thảng thốt gọi tên hắn.

Hắn nhìn thấy cô tỉnh lại, đôi mắt đỏ rực vốn dĩ hung bạo giờ đây chỉ còn lại sự dịu dàng vô bờ bến. Hắn đưa bàn tay lạnh ngắt vuốt ve má cô, để lại một vệt máu đỏ trên làn da trắng nõn.

"Nàng tỉnh rồi... tốt quá..."

Nói xong câu đó, cánh tay hắn buông thõng xuống. Cố Cửu Diên gục đầu vào vai cô, toàn bộ sức nặng của hắn đè lên cơ thể mảnh mai của Miên Miên. Cô hoảng loạn ôm lấy hắn, đôi tay chạm phải tấm lưng nát bét vì băng giá của người đàn ông này. Nước mắt Miên Miên trào ra, nóng hổi lăn dài trên má.

"Đồ ngốc! Tại sao lại liều mạng như vậy? Tại sao không bỏ em lại?" Cô nức nở, dùng chút linh lực yếu ớt mới hồi phục để cố gắng giữ lấy hơi ấm cho hắn.

Lúc này, giữa đỉnh núi lạnh lẽo, vai trò của họ như đảo ngược. Con hồ ly nhỏ bé từng được hắn che chở dưới cánh tay, giờ đây đang dang rộng vòng tay ôm lấy vị Ma Tôn vĩ đại đang cận kề cái chết. Miên Miên nhận ra rằng, dù hắn có là đại ma đầu tàn ác nhất thế gian, thì với cô, hắn chỉ là một người đàn ông sẵn sàng đổi cả sinh mạng mình để đổi lấy một nụ cười của cô.

"Hệ thống, làm ơn... cứu hắn! Ta đổi bằng gì cũng được!" Miên Miên gào lên trong tâm trí.

[Hệ thống: Ký chủ có thể dùng 50% tu vi hóa hình để cứu vãn trạng thái suy kiệt của hắn. Lưu ý: Bạn sẽ bị biến lại thành hình dáng cáo trong vòng 1 tháng.]

"Làm đi! Ngay lập tức!"

Một luồng ánh sáng bạc từ người Miên Miên tỏa ra, bao trùm lấy Cố Cửu Diên. Những vết thương đáng sợ trên người hắn bắt đầu cầm máu, linh lực hỗn mang đang bạo loạn cũng dần bình ổn lại dưới sự tác động của linh khí Tuyết Hồ.

Khi ánh sáng nhạt dần, Miên Miên thấy mình nhỏ lại, bộ lông trắng muốt bao phủ lấy cơ thể. Cô trở lại thành một con cáo nhỏ, yếu ớt nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy lo lắng nhìn nam nhân trước mặt.

Cố Cửu Diên khẽ rên một tiếng, ý thức dần quay lại. Hắn cảm nhận được một thứ gì đó ấm áp và xù lông đang liếm nhẹ vào má mình. Hắn mở mắt, thấy con cáo nhỏ đang nhìn mình với đôi mắt rơm rớm nước mắt.

Hắn hiểu ra mọi chuyện. Hắn đưa bàn tay vẫn còn rớm máu ôm lấy cô, áp sát vào lồng ngực nơi trái tim đang đập mạnh mẽ.

"Miên Miên... nàng lại cứu ta rồi."

Giữa trời tuyết Cực Bắc, không có tiếng tung hô của vạn quân, cũng không có vinh quang của kẻ thắng trận. Chỉ có một người đàn ông và một con cáo nhỏ, dựa vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm giữa thế gian lạnh lẽo. Trái tim của họ, kể từ khoảnh khắc này, đã hoàn toàn thuộc về nhau, vĩnh viễn không thể tách rời.