MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn ÁcChương 14: Sự Ỷ Lại Không Tên

Xuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn Ác

Chương 14: Sự Ỷ Lại Không Tên

1,281 từ · ~7 phút đọc

Sau trận chiến kinh thiên động địa tại Cực Bắc, Ma cung chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ. Tuyết vẫn rơi ngoài hiên, nhưng bên trong tẩm điện của Ma Tôn, không khí lại ấm áp nhờ những lò than linh thạch cháy âm ỉ.

Tô Miên Miên tỉnh dậy, cảm thấy toàn thân mỏi nhừ như vừa bị một cối xay khổng lồ nghiền qua. Cô khẽ cử động, và ngay lập tức cảm nhận được lớp lông mềm mại cọ xát vào lớp vải lụa thượng hạng. Cô lại trở về làm một cục bông trắng muốt. Việc dùng nửa tu vi để cứu mạng Cố Cửu Diên đã khiến cô mất đi hình hài thiếu nữ, nhưng Miên Miên không hề hối hận. Nhìn thấy nam nhân đang nằm cạnh mình, hơi thở đã bình ổn, cô cảm thấy cái giá đó vẫn còn quá rẻ.

Cố Cửu Diên vẫn đang ngủ. Gương mặt hắn khi ngủ không còn nét tàn nhẫn thường ngày, nhưng chân mày vẫn hơi nhíu lại như đang đối mặt với một cơn ác mộng dai dẳng. Những vết thương trên người hắn đã kết vảy, nhưng linh lực vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Miên Miên lạch bạch bò lại gần, dùng cái mũi nhỏ xinh chạm vào chóp mũi hắn. Cô muốn đánh thức hắn, nhưng lại sợ làm phiền giấc ngủ hiếm hoi của người đàn ông này. Cô cứ thế ngồi yên, nhìn chằm chằm vào những đường nét trên gương mặt hắn, cảm nhận một sự ỷ lại kỳ lạ đang dâng trào trong lòng.

Từ bao giờ, một cô gái hiện đại vốn độc lập và mạnh mẽ như cô lại cảm thấy an tâm nhất khi ở bên cạnh một "trùm phản diện"? Từ bao giờ, tiếng thở của hắn lại trở thành bản nhạc xoa dịu mọi nỗi sợ hãi trong cô?

Bất chợt, hàng mi dài của Cố Cửu Diên rung động. Hắn mở mắt, đôi mắt đỏ rực ban đầu đầy cảnh giác, nhưng khi nhìn thấy cục bông nhỏ trước mặt, sát khí lập tức tan biến, thay vào đó là một sự dịu dàng đến nao lòng.

"Miên Miên..." Hắn thốt lên, giọng nói khàn đặc vì dư âm của cơn bạo bệnh.

Hắn vươn tay, ôm trọn cô vào lòng, vùi mặt vào bộ lông thơm mùi thảo dược của cô. Miên Miên cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ lồng ngực hắn. Hắn đang sợ. Vị Ma Tôn chưa bao giờ biết sợ cái chết, giờ đây lại đang sợ hãi vì suýt mất đi một con cáo nhỏ.

"Đừng bao giờ... làm thế nữa." Hắn thì thầm, giọng nói chứa đựng sự khẩn cầu. "Đừng vì ta mà hy sinh bất cứ thứ gì. Mạng của ta vốn không đáng giá bằng một sợi lông của nàng."

Miên Miên "chiu" lên một tiếng bất bình, cô dùng cái đầu nhỏ húc vào cằm hắn như muốn mắng: Nói bậy! Ngài là cả thế giới của ta hiện giờ đấy!

Cố Cửu Diên khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành. Hắn ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, để Miên Miên nằm thoải mái trên đùi mình. Bàn tay hắn luồn vào lớp lông dày, vuốt ve một cách chậm rãi, nhịp nhàng. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay hắn khiến Miên Miên lim dim đôi mắt.

Sự ỷ lại này không đơn thuần là lòng biết ơn, cũng không chỉ là sự chiếm hữu. Đó là một sợi dây liên kết linh hồn mà ngay cả hệ thống cũng không thể giải thích hết. Miên Miên nhận ra, cô không còn là một người quan sát thế giới tiểu thuyết này nữa. Cô đã trở thành một phần của nó, thành hơi thở của người đàn ông đang bị cả thế giới ruồng rẫy này.

Hôm đó, Cố Cửu Diên không cho phép bất cứ ai vào tẩm điện. Hắn tự tay cầm bát cháo linh mễ, dùng muỗng nhỏ đút từng chút một cho Miên Miên. Một vị Ma Tôn vạn người khiếp sợ, đôi tay vốn chỉ biết cầm kiếm giết chóc, giờ đây lại kiên nhẫn thổi từng muỗng cháo nóng cho một con cáo nhỏ.

"Ngoan, ăn thêm một miếng. Nàng cần hồi phục tu vi."

Miên Miên vừa ăn vừa nhìn hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc nghẹn ngào. Ở thế giới cũ, cô luôn phải gồng mình để tồn tại, phải tự lo cho mình từng miếng ăn cái mặc. Chưa có ai từng hỏi cô có mệt không, cũng chưa có ai lo cô bị nóng khi ăn cháo. Sự sủng ái vô bờ bến của Cố Cửu Diên đang dần phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cường của cô, khiến cô muốn cứ mãi là một con cáo nhỏ được hắn bảo bọc trong lòng bàn tay.

Buổi chiều, hắn bế cô ra ban công rộng lớn nhìn xuống Ma giới. Từ trên cao, Ma cung trông thật uy nghiêm nhưng cũng thật cô độc.

"Nàng có thấy nơi này lạnh lẽo không?" Cố Cửu Diên đột ngột hỏi, mắt nhìn xa xăm vào màn sương đen bao phủ. "Trước khi nàng đến, ta chỉ thấy nơi này là một cái lồng lớn. Ta giết người để không bị giết, ta tranh đoạt quyền lực vì không muốn ai có thể dẫm đạp lên mình. Nhưng từ khi có nàng, ta lại thấy... Ma cung này có chút hơi ấm."

Miên Miên dùng đuôi quấn lấy cổ tay hắn. Cô muốn nói với hắn rằng, nơi nào có hắn, nơi đó chính là nhà.

Cố Cửu Diên cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Miên Miên, ta đã hạ lệnh cho vạn yêu tìm kiếm mọi báu vật có thể giúp nàng nhanh chóng hóa hình lại. Nhưng thực lòng..." Hắn ngập ngừng, hơi thở phả vào tai cô. "Thực lòng, dù nàng là cáo hay là người, ta cũng đều không muốn buông tay. Ta sợ một ngày nào đó nàng sẽ chán ghét sự tàn bạo của ta mà rời đi."

Miên Miên cảm nhận được sự tự ti sâu sắc trong lòng hắn. Dòng máu Hỗn Mang và quá khứ bị bỏ rơi đã tạo nên một lỗ hổng lớn trong trái tim nam nhân này. Cô dùng cái lưỡi nhỏ liếm lên vết sẹo trên mu bàn tay hắn, như một lời thề nguyền thầm lặng: Ta sẽ không đi đâu cả. Dù thế gian này có quay lưng với ngài, ta vẫn sẽ ở đây, làm cục bông nhỏ ấm áp nhất của ngài.

[Hệ thống: Tinh! Sự gắn kết đạt mốc 'Tuyệt đối tin tưởng'. Điểm thiện cảm ổn định ở mức 96/100. Lưu ý: Ký chủ đang dần đánh mất ranh giới giữa nhiệm vụ và tình cảm thật. Bạn có chắc chắn muốn tiếp tục không?]

Miên Miên không thèm trả lời hệ thống. Câu trả lời của cô nằm ở cái cách cô rúc sâu vào lòng Cố Cửu Diên, tận hưởng mùi hương trầm đặc trưng của hắn. Sự ỷ lại này, không cần tên gọi, không cần lời giải thích, nó chỉ đơn giản là hai linh hồn cô đơn tìm thấy nhau giữa bão tố của định mệnh.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ của Ma giới, Ma Tôn không còn gặp ác mộng. Bên cạnh gối hắn, một cục bông trắng muốt đang ngủ say sưa, cái đuôi thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ như đang mơ thấy một đồng cỏ đầy nắng. Sự bình yên này, chính là thứ quý giá nhất mà Cố Cửu Diên sẵn sàng dùng cả tính mạng để đánh đổi.