956 từ
Cơn gió lạnh buốt thốc ngược từ dưới vực sâu như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, kéo Diệp Thể ra khỏi cơn mê sảng mịt mờ. Cảm giác hẫng hụt kinh hoàng ập đến khi bàn tay cô trượt khỏi mỏm đá rêu phong, chỉ kịp bám trụ lại bằng ba ngón tay rớm máu. Phía trên đầu cô, một tà váy bằng lụa vân mây khẽ lay động trong gió, thanh khiết và thoát tục đến mức đối nghịch hoàn toàn với khung cảnh hiểm nguy này.
Diệp Thể ngước mắt lên, nhìn thấy gương mặt của Lục Dao. Đó là gương mặt mà cô đã tốn hàng ngàn chữ để ca tụng bằng những mỹ từ như thanh tao thoát tục, đôi mắt chứa đựng cả vì sao tinh tú. Nhưng lúc này, đôi mắt ấy không hề có ánh sao nào, chỉ có một mặt hồ phẳng lặng đến tàn nhẫn. Lục Dao không trực tiếp đẩy cô, cô ta chỉ đứng đó, lùi lại một bước đúng lúc Diệp Thể trượt chân, rồi nhẹ nhàng dùng dải lụa trên tay mình quấn lấy một nhành cây gần đó, tạo ra tư thế như thể đang cố gắng cứu người nhưng lực bất tòng tâm.
Đúng lúc này, một luồng ký ức xa lạ mà thân quen tràn vào não bộ Diệp Thể như mực loang trên giấy trắng. Cô bàng hoàng nhận ra đây chính là chương 15 trong bản thảo chưa kịp hoàn thiện của mình. Phân đoạn này cô viết khi đang chạy deadline trong trạng thái kiệt sức, chỉ muốn nhanh chóng tạo ra một biến cố để đẩy cao kịch tính, biến nhân vật sư tỷ Diệp Thể thành một phế nhân, tạo điều kiện cho Lục Dao nhận được sự thương hại và chú ý từ phía sư môn.
Cô nhớ rõ từng dòng chữ cẩu thả mình đã gõ xuống: Lục Dao vì cứu sư tỷ mà suýt chút nữa đứt đoạn gân tay, Diệp Thể vì bất cẩn mà rơi xuống vực sâu, từ đó mất hết tu vi. Sự hời hợt của cô lúc đó bây giờ đã hóa thành trọng lực thực tế, kéo ghì cơ thể cô xuống vực thẳm. Thế giới này không vận hành bằng logic vật lý thông thường, mà vận hành bằng những thiết lập đầy lỗ hổng của cô. Vì cô đã viết sư tỷ là một nhân vật phụ lười nhác, nên lúc này đôi tay cô yếu ớt đến mức không thể nhấc nổi cơ thể mình. Vì cô đã viết Lục Dao có hào quang của một thánh nữ, nên dù cô ta đang đứng nhìn cô chết, hơi thở tỏa ra từ người cô ta vẫn mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài, khiến vạn vật đều muốn chở che.
Diệp Thể cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh nồng của sắt tràn trong khoang miệng nhắc nhở cô rằng đây không phải là mơ. Nếu cô rơi xuống, cô sẽ không chết ngay, mà sẽ sống một cuộc đời phế vật đầy nhục nhã đúng như kết cục cô đã an bài cho nhân vật này. Cô nhìn vào ánh mắt của Lục Dao, một ánh mắt trống rỗng không có linh hồn của một con người thực sự, bởi vì chính cô – người tạo ra cô ta – đã chỉ ban cho cô ta cái vỏ bọc hoàn hảo mà quên mất việc bồi đắp cho cô ta một trái tim biết thấu cảm.
Sự giả tạo của Lục Dao không phải tự nhiên mà có, nó được nhào nặn từ chính những định kiến và sự vội vàng của Diệp Thể. Trong giây phút cận kề cái chết, Diệp Thể không cảm thấy hận nhân vật, cô cảm thấy kinh sợ chính ngòi bút của mình. Cô nhận ra nếu muốn sống sót, cô không thể chỉ dựa vào sức mạnh thể chất vốn đã bị thiết lập là phế vật, mà phải dùng chính tư duy của kẻ đã tạo ra thế giới này để bẻ lái thực tại.
Lục Dao khẽ mở môi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang vọng khắp vách núi, đủ lớn để những người đang chạy tới phía xa có thể nghe thấy rằng sư tỷ, hãy nắm lấy tay muội, muội xin tỷ đừng buông tay. Nhưng thực tế, bàn tay lụa là ấy lại kín đáo thu về trong ống tay áo rộng, hoàn toàn không có ý định vươn ra.
Diệp Thể nhìn thấu mọi cử động đó. Cô biết chỉ vài giây nữa thôi, nhóm người của sư môn sẽ xuất hiện và họ sẽ chứng kiến cảnh Lục Dao gục ngã vì kiệt sức sau nỗ lực cứu người không thành. Một cơn giận dữ trào dâng, không phải vì bị phản bội, mà vì sự thô thiển của cái kịch bản này. Cô không chấp nhận bản thân bị giết chết bởi chính sự yếu kém của mình trong quá khứ.
Ánh mắt Diệp Thể chợt lóe lên một tia sáng khác lạ khi cô nhìn thấy một nhành cỏ dại mọc lách ra từ kẽ đá ngay sát tầm tay. Trong thiết lập vội vã về địa hình núi Thanh Loan, cô đã viết rằng đây là vùng đất của những loại kỳ hoa dị thảo có độc tính nhẹ nhưng gây ảo giác mạnh nếu bị nghiền nát. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra, nếu cô không thể thay đổi việc mình rơi xuống, cô sẽ thay đổi cách mà mọi người nhìn thấy cú rơi này. Mực đã loang, nhưng bức tranh vẫn có thể được vẽ lại theo một cách khác.