907 từ
Tiếng xào xạc của bụi rậm phía sau lưng Lục Dao ngày một rõ rệt, báo hiệu nhóm môn sinh của tông môn đang lao đến rất gần. Diệp Thể nhìn thấy nụ cười thoáng qua rồi vụt tắt trên môi Lục Dao, thay vào đó là gương mặt đẫm lệ, hốt hoảng đến tột độ. Trong khoảnh khắc đó, Diệp Thể không buông tay để rơi xuống như kịch bản gốc. Cô dùng hết sức bình sinh, móng tay bấu chặt vào khe đá đến bật máu, cố tình hét lớn một tiếng xé lòng trước khi tiếng bước chân đầu tiên chạm đến đỉnh vực.
Ngay khi bóng người đầu tiên xuất hiện, Lục Dao lập tức đổ ập người xuống sát mép đá, dải lụa trên tay cô ta tung ra, quấn hờ hững quanh cổ tay Diệp Thể nhưng thực chất lại không hề có lực kéo. Lục Dao nức nở kêu lên rằng sư tỷ đừng buông tay, muội dù có đứt đoạn kinh mạch cũng phải cứu tỷ. Nhưng ở vị trí của người đang treo mình trên tử thần, Diệp Thể cảm nhận rõ ràng đôi chân của Lục Dao đang bí mật đạp mạnh vào mỏm đá cô đang bám, nhằm gia tốc cú rơi này một cách tự nhiên nhất.
Những môn sinh chạy đến đều khựng lại vì xúc động trước cảnh tượng vị thánh nữ của họ đang liều mình cứu kẻ phế vật lười biếng. Trong mắt họ, Lục Dao chính là đóa bạch liên hoa thanh thuần, không màng hiểm nguy vì tình đồng môn. Nhưng Diệp Thể không để cô ta diễn nốt vở kịch ấy. Cô nghiền nát nhành cỏ ảo giác trong lòng bàn tay rồi bất ngờ dùng sức hất ngược nhành cỏ đó vào vạt áo của Lục Dao. Một mùi hương nồng nặc, hăng hắc tỏa ra, ngay lập tức khiến đồng tử của Lục Dao co rụt lại.
Cơn ảo giác từ loại cỏ dại khiến đôi tay đang giả vờ của Lục Dao run rẩy, lực đạo không còn chuẩn xác. Thay vì nhìn thấy Diệp Thể rơi xuống trong thầm lặng, mọi người lại thấy một cảnh tượng kỳ dị: Lục Dao đột nhiên thu dải lụa lại quá sớm, khiến Diệp Thể rơi xuống, nhưng trước khi hoàn toàn biến mất sau làn sương mù, Diệp Thể đã kịp nắm lấy mảnh ngọc bội hộ thân trên cổ Lục Dao, giật phăng nó theo mình.
Đó là mảnh ngọc chứa đựng "công đức" mà Lục Dao đã tích lũy từ những lần cướp công của người khác. Khi mảnh ngọc rời khỏi người, lớp hào quang bao quanh Lục Dao thoáng chốc mờ đi, để lộ gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt đầy sát khí trong một giây ngắn ngủi trước khi cô ta kịp định thần lại.
Tiếng gió rít qua tai, Diệp Thể rơi tự do vào khoảng không đen ngòm. Cô nghe thấy tiếng gào khóc giả tạo của Lục Dao vang vọng từ đỉnh núi, nghe thấy tiếng các môn sinh ca ngợi sự tận hiến của cô ta dù không cứu được người. Lục Dao đã thành công biến mình thành nạn nhân tội nghiệp nhất trong vụ tai nạn này. Cô ta quỵ xuống, đôi bàn tay trầy xước nhẹ do tự mình cào vào đá để tạo bằng chứng, miệng không ngừng lẩm bẩm sự hối hận vì mình không đủ mạnh mẽ.
Ở trên đó, Lục Dao đang tận hưởng sự sùng bái và những lời an ủi ngọt ngào nhất. Cô ta vừa cướp đi sự sống của một người, nhưng lại nhận về danh tiếng của một vị cứu tinh vĩ đại. Đóa bạch liên hoa ấy không chỉ được tưới bằng nước mắt của kẻ khác, mà còn bằng chính máu từ đầu ngón tay của Diệp Thể.
Thế nhưng, Lục Dao không thể biết rằng, Diệp Thể rơi xuống không phải để chết. Cô rơi xuống để tìm lại những dòng chữ mình từng bỏ quên dưới đáy vực này. Trong bản thảo thô mà Diệp Thể từng viết, dưới vực sâu Thanh Loan không chỉ có đá nhọn, mà còn có một hang động chứa đầy những phế tích của một vị tiền bối ẩn cư – nơi cô từng dự định dành cho nam chính.
Cơn đau khi cơ thể va chạm với những tán cây rừng xé toạc ý thức của Diệp Thể. Trước khi chìm vào bóng tối, cô thấy một bóng người lầm lì đang đứng dưới gốc cây, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô rơi xuống mà không hề có ý định đưa tay ra cứu. Đó là Thẩm Mặc, đứa con tinh thần đáng thương nhất của cô, người mà lúc này lẽ ra đang phải chịu hình phạt gánh nước trong rừng sâu do sự sắp xếp tàn nhẫn của chính cô.
Diệp Thể lờ mờ nhận ra, sự giả tạo của Lục Dao có thể lừa được cả tông môn, nhưng không lừa được đôi mắt u uất của thiếu niên đang đứng trong bóng tối kia. Cô mỉm cười cay đắng, hơi thở lịm dần khi bàn tay vẫn nắm chặt mảnh ngọc bội rướm máu của Lục Dao.
Tôi có nên chuyển sang chương 3, nơi Diệp Thể tỉnh lại trong hang động và lần đầu tiên phải đối mặt với sự căm ghét thực sự từ Thẩm Mặc không?