MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Tác Giả: Tôi Tự Tay Vả Mặt Nữ Chính Bạch Liên HoaChương 3

Xuyên Thành Tác Giả: Tôi Tự Tay Vả Mặt Nữ Chính Bạch Liên Hoa

Chương 3

907 từ

Hơi lạnh của đá ngầm thấm thấu qua lớp y phục rách nát, kéo Diệp Thể tỉnh dậy khỏi cơn hôn mê sâu. Cảm giác đau đớn từ những vết cào xước trên da thịt khiến cô rên khẽ, nhưng ngay lập tức, một luồng sát khí đặc quánh khiến cô phải nín thở.

Trong không gian tù mù của hang động bên dưới vực sâu, một bóng đen cao gầy đang ngồi tĩnh lặng trên mỏm đá đối diện. Ánh sáng le lói từ những sợi rêu phát quang chỉ đủ để soi rõ nửa khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lẽo như tạc từ băng của thiếu niên. Đó là Thẩm Mặc.

Diệp Thể nhìn anh, lồng ngực thắt lại không phải vì đau, mà vì một nỗi hổ thẹn trào dâng mãnh liệt. Trong nguyên tác, cô đã xây dựng Thẩm Mặc là một thiên tài bị vùi dập. Để làm nổi bật sự thánh thiện của nữ chính Lục Dao, Diệp Thể đã nhẫn tâm viết cho anh một chuỗi bi kịch không hồi kết: cha mẹ bị sát hại, gân tay bị cắt đứt, và bị toàn tông môn ghẻ lạnh vì một tội danh vu khống mà Lục Dao chính là kẻ giật dây sau màn. Cô đã từng gõ những dòng chữ như: "Thẩm Mặc đứng trong mưa, đôi mắt anh không còn chút ánh sáng nào của sự sống, chỉ còn lại tro tàn của lòng hận thù" một cách đầy đắc ý để câu kéo nước mắt độc giả.

Giờ đây, "tro tàn" đó đang sống động ngay trước mắt cô. Thẩm Mặc nhìn cô, đôi mắt đen thẳm không một chút gợn sóng, như thể việc cô còn sống hay đã chết sau cú rơi vạn trượng kia chẳng mảy may liên quan đến anh.

Thẩm Mặc khẽ cử động, tiếng xiềng xích bằng sắt hàn băng trên cổ tay anh va vào nhau tạo nên âm thanh khô khốc, chói tai. Đó là hình phạt mà Diệp Thể đã áp đặt lên anh vì tội "mưu hại đồng môn" – một tình tiết cô dựng lên để Lục Dao có cơ hội bao dung, che chở cho anh trước mặt các trưởng lão, từ đó khiến anh vừa hận đời lại vừa phải mang ơn kẻ đã hại mình.

Diệp Thể mấp máy môi, muốn gọi tên anh, muốn nói một lời xin lỗi nhưng cổ họng đắng nghét. Cô là người đã tạo ra hơi thở cho anh, nhưng cũng chính cô là người đã tước đi quyền được hạnh phúc của anh bằng những thiết lập tàn nhẫn nhất. Cô thấy bàn tay trái của Thẩm Mặc hơi run rẩy – đó là vết thương vĩnh viễn không lành do chính ngòi bút của cô đã ấn định.

Thẩm Mặc đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên từng câu chữ tội lỗi trong tâm trí Diệp Thể. Anh cúi xuống, bàn tay lạnh lẽo như xác chết bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đầy u uất ấy.

Giọng nói của anh khàn đặc, mang theo sự mỉa mai đến tột cùng rằng sư tỷ cao quý như vậy, sao lại rơi xuống chốn bùn nhơ này cùng với một kẻ tội đồ như hắn. Anh hỏi cô có phải Lục Dao không cứu được cô nên cô mới phải mang bộ dạng thảm hại này để tìm anh trút giận hay không.

Diệp Thể không phản kháng, cô cảm nhận được sức mạnh từ bàn tay anh, cảm nhận được sự thật rằng anh là một thực thể sống, có cảm xúc và nỗi đau, chứ không phải là một con rối trên trang giấy trắng. Nước mắt cô vô thức rơi xuống, thấm vào bàn tay đang siết chặt của Thẩm Mặc.

Sự im lặng và giọt nước mắt của cô khiến Thẩm Mặc khựng lại. Trong ký ức của anh, vị sư tỷ lười nhác này luôn nhìn anh bằng nửa con mắt, chưa bao giờ có ánh nhìn chứa đựng sự hối lỗi sâu sắc đến mức đau đớn như lúc này. Anh nheo mắt, lực tay không hề lỏng đi, hỏi cô đang diễn trò gì, hay lại là một màn kịch mới mà cô và Lục Dao cùng dựng lên để hành hạ anh.

Diệp Thể cố gắng thốt lên từng chữ, rằng không có màn kịch nào cả, là cô sai, tất cả mọi chuyện từ trước đến nay đều là do cô đã quá tàn nhẫn với anh.

Thẩm Mặc bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp hang động khô khốc. Anh không tin, và Diệp Thể biết mình cũng chẳng có lý do gì để bắt anh phải tin ngay lúc này. Cô chỉ nhìn xuống mảnh ngọc bội hộ thân của Lục Dao đang nằm trong lòng bàn tay mình, mảnh ngọc vẫn còn dính vết máu tươi.

Cô nhận ra, để bù đắp cho Thẩm Mặc, việc đầu tiên cô phải làm là vạch trần lớp mặt nạ của đóa bạch liên hoa đã hút cạn sinh khí của anh bấy lâu nay. Và để làm được điều đó, cô cần phải sử dụng đến những bí mật mà cô chưa từng công bố trong bản thảo gốc – những "điểm mù" của thế giới này mà chỉ người sáng tạo mới có thể nhìn thấy.