947 từ
Thẩm Mặc buông cằm Diệp Thể ra như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. Anh quay lưng lại, bóng dáng cô độc lọt thỏm giữa những khối đá xám xịt, tiếp tục công việc nhặt nhạnh những thanh củi ướt sũng để nhóm lửa. Trong cái lạnh thấu xương của đáy vực Thanh Loan, một mồi lửa nhỏ cũng là sự xa xỉ mà Diệp Thể – với tư cách là tác giả – đã cố tình tước đoạt của anh để tăng thêm phần gian khổ.
Diệp Thể nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay run rẩy của Thẩm Mặc khi anh cố đánh hai hòn đá lửa vào nhau. Cô nhớ lại phân đoạn này. Cô đã viết rằng: "Trời đêm ấy đổ mưa rào, hang động ngập trong nước lạnh, Thẩm Mặc dù cố gắng đến mấy cũng không thể nhóm lên một ngọn lửa, anh phải thức trắng đêm để chịu đựng cơn đau từ vết thương cũ phát tác."
Một cảm giác nghẹn đắng dâng lên. Cô nhắm mắt lại, cố gắng lục tìm trong trí nhớ của mình "điểm nút" của câu chữ đó. Cô thấy mình đang ngồi trước màn hình máy tính, tay gõ phím lạch cạch. Cô nhớ mình đã đặt một dấu phẩy đầy tùy tiện giữa câu "Trời đổ mưa rào, hang động ngập nước".
Bất chợt, một ý nghĩ điên rồ nảy ra. Nếu cô có thể "chỉnh sửa" dấu phẩy đó thì sao?
Diệp Thể tập trung toàn bộ tâm trí vào khoảng không trước mặt. Cô không nhìn thấy bảng điều khiển hay hệ thống, nhưng trong thâm tâm cô hiện ra dòng chữ bản thảo mờ ảo đang trôi nổi. Cô tưởng tượng ngón tay mình như một cây bút, chạm vào dấu phẩy lơ lửng giữa không trung và kéo dịch nó về phía trước, thay đổi cấu trúc của thực tại: "Trời đổ mưa, rào chắn hang động ngăn nước tràn vào."
Ngay lập tức, một tiếng "ầm" nhỏ vang lên phía cửa hang. Một tảng đá lớn từ phía trên đỉnh vực không hiểu vì sao lại lăn xuống, kẹt chặt vào lối vào hẹp, tạo thành một tấm chắn tự nhiên hoàn hảo. Tiếng mưa rơi bắt đầu nặng hạt bên ngoài, nhưng thay vì chảy tràn vào trong như mọi khi, dòng nước bị tảng đá chặn lại, rẽ hướng chảy xuống khe hở khác.
Thẩm Mặc khựng lại, đôi mắt u ám hiện lên vẻ kinh ngạc. Anh nhìn tảng đá, rồi lại nhìn Diệp Thể đang đổ mồ hôi hột vì kiệt sức. Anh không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng sự trùng hợp này quá mức phi lý.
Chưa dừng lại ở đó, Diệp Thể tiếp tục nhìn vào đống củi ướt trong tay Thẩm Mặc. Cô nhớ mình từng viết: "Củi ở đây toàn là gỗ mục, thấm nước sũng sĩnh, không thể cháy." Cô hít một hơi thật sâu, tập trung vào từ "mục". Cô thay đổi nó trong đầu thành "tùng". Cây tùng vốn chứa nhiều nhựa, ngay cả khi ẩm vẫn có thể bắt lửa.
"Tạch."
Một tia lửa nhỏ bắn ra từ tay Thẩm Mặc. Lần này, thay vì lụi tàn, nó bám vào lớp vỏ gỗ tùng khô khốc ẩn bên dưới lớp vỏ mục (mà Diệp Thể vừa thay đổi). Một ngọn lửa vàng cam bùng lên, soi sáng cả hang động, mang theo hơi ấm nồng nàn của nhựa thông.
Thẩm Mặc đứng hình. Anh nhìn ngọn lửa đang nhảy múa trên tay mình, rồi nhìn sang Diệp Thể bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Anh tiến lại gần cô, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa rằng cô đã làm gì, tại sao một kẻ không có linh lực như cô lại có thể sai khiến được thiên nhiên.
Diệp Thể thở dốc, đầu đau như búa bổ. Việc thay đổi thực tại tiêu tốn của cô một lượng tinh thần lực kinh khủng. Cô nhìn anh, khẽ mỉm cười một cách mệt mỏi, nói rằng cô không sai khiến thiên nhiên, cô chỉ đang sửa lại những gì vốn dĩ phải tốt đẹp hơn thôi.
Cô nhận ra quyền năng của mình không phải là vô hạn. Cô chỉ có thể thay đổi những chi tiết nhỏ, những "dấu phẩy" trong bối cảnh để lách qua những quy tắc khắc nghiệt mà cô đã tự đặt ra. Cô không thể hô biến một người từ chết thành sống, hay biến mình thành cao thủ trong nháy mắt, nhưng cô có thể dùng kiến thức về cốt truyện để tạo ra những kẽ hở sinh tồn.
Cảm giác ấm áp từ ngọn lửa lan tỏa khắp hang động. Lần đầu tiên sau nhiều chương truyện, Thẩm Mặc không còn phải co quắp vì lạnh. Diệp Thể nhìn bóng anh in trên vách đá, lòng thầm nhủ rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Cô sẽ dùng "ngòi bút" này để dọn dẹp đống đổ nát mà cô đã gây ra, bắt đầu từ việc giúp Thẩm Mặc lấy lại những gì anh xứng đáng có được.
Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa cháy rực rỡ nhất, từ trong sâu thẳm của hang động, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên. Diệp Thể tái mặt, cô chợt nhớ ra một thiết lập ẩn mà cô từng viết trong lúc quá chén: "Dưới vực Thanh Loan, nơi có hơi ấm của con người, sẽ đánh thức một thực thể bóng tối bị lãng quên."
Sự thay đổi của cô đã vô tình kích hoạt một tình tiết nguy hiểm khác. Liệu cô có kịp "sửa lỗi" lần nữa trước khi cả hai bị nuốt chửng không?