MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Tác Giả: Tôi Tự Tay Vả Mặt Nữ Chính Bạch Liên HoaChương 5

Xuyên Thành Tác Giả: Tôi Tự Tay Vả Mặt Nữ Chính Bạch Liên Hoa

Chương 5

843 từ

Trên đỉnh núi Thanh Loan, không khí không hề nhuốm màu tang tóc như người ta tưởng tượng về một buổi lễ truy điệu cho môn sinh tử nạn. Ngược lại, quảng trường chính của tông môn được trang hoàng bằng những dải lụa trắng tinh khôi, hàng ngàn ngọn nến thơm tỏa hương thanh khiết, tạo nên một khung cảnh lung linh như cõi thực cảnh tiên. Đây không còn là một buổi lễ tiễn đưa Diệp Thể, mà đã biến thành sân khấu độc diễn của Lục Dao.

Lục Dao đứng ở vị trí trung tâm, vận một bộ y phục màu trắng ngà, trên đầu cài một nhành hoa tuyết trắng muốt. Gương mặt cô ta nhợt nhạt một cách cố ý, đôi mắt sưng đỏ mọng nước như thể đã khóc suốt nhiều đêm liền. Mỗi cử chỉ của cô ta, từ cách nâng chén rượu nhạt tưới xuống đất đến cách run rẩy đôi vai, đều được tính toán kỹ lưỡng để khơi gợi lòng trắc ẩn của hàng trăm môn sinh đang đứng phía dưới.

Trong bản thảo cũ, Diệp Thể từng viết về buổi lễ này với sự vô tâm tột độ, cô gọi nó là "Cơ hội thăng hoa của Thánh nữ". Giờ đây, nếu có thể nhìn thấy, cô sẽ thấy sự tàn nhẫn của chính mình hiển hiện qua từng lời nói của các trưởng lão. Họ không tiếc lời ca ngợi Lục Dao đã hy sinh tu vi để cố gắng cứu một "người tỷ tỷ không cầu tiến", "kẻ là vết nhơ của tông môn".

Lục Dao bước lên bục cao, giọng nói nghẹn ngào vang vọng khắp quảng trường. Cô ta bắt đầu kể về những kỷ niệm "giả" – nơi Diệp Thể luôn là kẻ gây rắc rối, lười biếng, thậm chí là lấy trộm linh dược của sư môn, còn cô ta luôn là người âm thầm chịu lỗi thay. Cô ta vừa nói vừa nhìn về phía mảnh ngọc bội hộ thân đã mất, giả vờ như đó là nỗi mất mát lớn lao nhất vì đó là vật định tình mà tông môn ban tặng, nay đã rơi xuống vực cùng với người chị "tội nghiệp".

Dưới khán đài, những lời xì xào bắt đầu lan ra như tằm ăn lá dâu. Người ta không thương tiếc cho sự biến mất của Diệp Thể, trái lại, họ cảm thấy nhẹ nhõm vì tông môn đã bớt đi một kẻ vô dụng, đồng thời càng thêm sùng bái sự bao dung của Lục Dao. Mỗi lời "tiếc thương" của Lục Dao thực chất là một nhát dao đâm vào danh dự của người đã khuất, biến Diệp Thể thành một tấm bia đỡ đạn hoàn hảo cho sự hoàn mỹ của cô ta.

Đỉnh điểm của sự giả tạo là khi Lục Dao tuyên bố sẽ thay Diệp Thể thực hiện di nguyện cuối cùng – đó là "chăm sóc" cho Thẩm Mặc, kẻ đang bị giam cầm dưới vực sâu. Cô ta biết rõ Thẩm Mặc là cái gai trong mắt mọi người, việc cô ta vươn tay cứu giúp một kẻ tội đồ sẽ càng đẩy danh tiếng "Thánh mẫu" của mình lên một tầm cao mới.

Nhưng ngay giữa lúc sự sùng bái đang lên đến đỉnh điểm, một luồng gió lạnh từ dưới vực sâu thốc ngược lên, thổi tắt lịm hàng loạt ngọn nến trên quảng trường. Lục Dao rùng mình, nụ cười giả tạo thoáng cứng lại trên môi. Cô ta cảm nhận được một sự kết nối vừa đứt đoạn. Mảnh ngọc bội dính máu dưới đáy vực mà Diệp Thể đang nắm giữ đột ngột phát ra một tia sáng nhạt, phản chiếu lại những lời nói dối đang bay lơ lửng trên không trung.

Ở dưới hang động tối tăm, Diệp Thể vừa nghe thấy tiếng gầm gừ của thực thể bóng tối, vừa như nghe thấy những lời lăng mạ mình vọng xuống từ đỉnh núi cao. Cô nhìn vào mảnh ngọc bội trong tay, thấy nó rung động dữ dội theo từng lời nói dối của Lục Dao. Cô hiểu rằng, bữa tiệc mặt nạ này càng linh đình, thì cái giá phải trả khi mặt nạ rơi xuống sẽ càng thảm khốc.

Diệp Thể khẽ nhếch môi, máu từ vết thương trên tay thấm vào mảnh ngọc. Cô thì thầm một câu nói mà cô chưa từng viết vào bản thảo, nhưng giờ đây nó trở thành luật lệ mới của chính cô rằng kẻ nào dùng danh dự của người khác để đánh bóng bản thân, kẻ đó sẽ bị chính sự phù hoa đó thiêu cháy.

Trong bóng tối, Thẩm Mặc đứng chắn trước mặt Diệp Thể, thanh kiếm gãy trong tay anh bắt đầu phát ra luồng hắc khí lạnh lẽo. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn chỉ có hận thù, mà đã nhen nhóm một sự tò mò đến cực độ về người phụ nữ vừa thay đổi cả thời tiết lẫn lòng người chỉ bằng một hơi thở.