MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Vợ Cũ Bị Ghét BỏChương 1: MÁU VÀ MÙI THUỐC ĐỘC

Xuyên Thành Vợ Cũ Bị Ghét Bỏ

Chương 1: MÁU VÀ MÙI THUỐC ĐỘC

1,022 từ · ~6 phút đọc

Tử Cấm Thành, Đại Hãn.

Hạ Khuê bị mùi ẩm mốc và máu tanh xộc vào mũi, đánh thức cô khỏi cơn mê sảng.

Cô mở mắt, trần nhà gỗ đã cũ kỹ, lạnh lẽo. Cơ thể cô run rẩy không ngừng, cảm giác đau đớn như bị hàng trăm mũi kim đâm vào da thịt. Mất vài giây định thần, Hạ Khuê mới nhận ra mình không còn ở căn hộ hiện đại tại Sài Gòn nữa, mà đang nằm trên một chiếc giường tre cứng nhắc, trong một căn phòng giam tối tăm.

Không, không phải phòng giam. Đây là Thính Phong Lâu—lãnh cung trong phủ Vương gia Chiến thần.

Hạ Khuê đột ngột ngồi bật dậy.

Tên cô, không, là tên của cô gái mà cô đang nhập vào—Mộc Lan, bị giam lỏng tại đây, chờ ngày bị phế truất, xử tội chết vì tội danh phản quốc. Cô gái này là nhân vật phụ phản diện đáng thương trong quyển tiểu thuyết huyền thoại mà Hạ Khuê vừa đọc đêm qua, kết cục là bị ban cho thuốc độc.

"Không thể nào!" Hạ Khuê thét lên, giọng khàn đặc.

Cô rờ xuống cổ tay, một vết lằn tím bầm đáng sợ. Ký ức của Mộc Lan ùa về: Ngay trước khi Hạ Khuê xuyên qua, Mộc Lan đã cố gắng tự tử bằng cách cắn lưỡi, nhưng bị bọn gia nhân kịp thời ngăn lại để chờ lệnh của Vương gia.

"Chết tiệt! Vương gia Tiêu Chiến sẽ ban thuốc độc cho mình vào đêm nay!"

Mồ hôi lạnh toát ra. Hạ Khuê biết rõ số phận của nhân vật này. Đêm nay, Vương gia Tiêu Chiến sẽ đích thân đến đây, nhìn cô chết để rửa hận cho em trai hắn.

Cạch!

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Một luồng ánh sáng vàng khè từ cây đuốc hắt vào căn phòng.

Một bóng người cao lớn, khoác áo bào thêu rồng ẩn hiện trong ánh sáng đó. Hắn không bước vào, chỉ đứng lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết tháng Giêng.

Tiêu Chiến. Vương gia Chiến thần. Nam Chính của nguyên tác, và cũng là người chồng mà Mộc Lan nguyên tác đã phản bội, yêu đến điên cuồng.

Hắn ta đã từng là một vị tướng quân anh dũng, nhưng giờ đây, trong mắt hắn chỉ còn sự lạnh lùng và căm hận vô tận.

"Thuốc đã chuẩn bị xong." Giọng Tiêu Chiến trầm thấp, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, như lưỡi kiếm lạnh lùng cứa qua không khí. "Mộc Lan, ngươi có gì muốn nói trước khi kết thúc cuộc đời tội lỗi của mình?"

Bên cạnh hắn, một nữ tỳ run rẩy bưng một chén thuốc đen đặc, mùi thảo mộc nồng nặc xen lẫn mùi tanh của máu khô trong phòng.

Mộc Lan—giờ là Hạ Khuê—nuốt nước bọt. Cô không muốn chết! Cô là chuyên gia phân tích hiện trường, không phải nữ phụ chịu chết!

Trong tích tắc, mọi phân đoạn cốt truyện trong đầu cô chạy vụt qua. Mộc Lan bị kết tội vì "vô tình" làm lộ bí mật quân sự, nhưng Hạ Khuê biết rõ, Mộc Lan bị gài bẫy.

Và lỗ hổng lớn nhất trong vụ án này... chính là người đã chết.

"Vương gia..." Hạ Khuê cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù cơ thể đang run lên bần bật. "Thần thiếp không có gì để nói, ngoài một câu: Thần thiếp vô tội."

Tiêu Chiến nhếch môi, nụ cười đầy khinh miệt. "Vô tội? Bản đồ quân sự giấu trong phòng ngủ của ngươi còn chưa đủ sao?"

"Vậy thì..." Hạ Khuê hít một hơi sâu, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào Tiêu Chiến, cố gắng bắt lấy tia lý trí cuối cùng của hắn. "Nếu thần thiếp thực sự là gián điệp, tại sao sau khi vụ án xảy ra, Thiếu tướng Tiêu Thanh (em trai Nam Chính) lại chết một cách đầy nghi vấn như vậy?"

Chân Tiêu Chiến khựng lại. Nét lạnh lùng trên mặt hắn hơi rạn nứt.

"Hắn bị quân địch phục kích mà chết!" Hắn gằn giọng.

"Không đúng!" Hạ Khuê phản bác. "Thiếu tướng Tiêu Thanh chết vì bị trúng độc trước khi ra trận! Và kẻ hạ độc đó... vẫn đang ở rất gần Vương gia!"

Căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tiêu Chiến trừng mắt nhìn Mộc Lan, sát khí tỏa ra mạnh mẽ đến mức nữ tỳ bên cạnh phải đánh rơi cả chiếc đuốc, tiếng "leng keng" của chén thuốc va vào nhau.

"Ngươi... đang nói dối để cầu xin sự sống!"

Hạ Khuê không hề lùi bước. Cô biết mình đã thành công khơi gợi sự nghi ngờ của Tiêu Chiến.

"Nếu Vương gia không tin, hãy cho thần thiếp mười ngày. Mười ngày để thần thiếp chứng minh: không phải thần thiếp đã hại Tiêu Thanh, mà là người gài bẫy thần thiếp đã ra tay với Thiếu tướng! Nếu mười ngày sau không có kết quả, thần thiếp sẽ tự tay uống chén thuốc độc này."

Tiêu Chiến nhìn khuôn mặt tái mét nhưng đầy vẻ kiên quyết của Mộc Lan, cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Sự điên cuồng, tuyệt vọng của cô ta đã biến mất, thay vào đó là sự tỉnh táo đến đáng sợ.

Hắn hừ lạnh. Giết một kẻ phản bội quá dễ dàng. Nhưng nếu cô ta đang nắm giữ sự thật về cái chết của em trai hắn—người mà hắn yêu thương nhất—hắn không thể vội vàng.

"Được!" Tiêu Chiến nghiến răng. "Ta cho ngươi mười ngày. Nếu ngươi nói dối, kết cục của ngươi sẽ còn thảm khốc hơn cái chết!"

Nói rồi, hắn quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn biến mất vào màn đêm.

Hạ Khuê thở phào, hai chân mềm nhũn, ngã khụy xuống giường.

Cô đã tạm thời giữ được mạng sống. Nhưng mười ngày... cô phải làm sao để tìm ra chứng cứ khi cô là một chuyên gia pháp y giữa một triều đại cổ đại?

Mười ngày để minh oan, nếu không sẽ phải chết.

Đó là một cuộc chạy đua với thời gian, và mạng sống của cô chính là cái giá phải trả.