Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ Thính Phong Lâu.
Hạ Khuê, hay Mộc Lan, gần như thức trắng đêm. Sự sống còn là động lực mạnh mẽ nhất. Cô phải bắt đầu từ đâu? Kiến thức hiện đại là lợi thế duy nhất của cô.
Cô đứng dậy, kiểm tra cơ thể. Vết thương do bị tra tấn nhẹ đã lành, nhưng vẫn còn đau âm ỉ. May mắn thay, Tiêu Chiến chỉ giam cô, không hành hạ tàn độc—điều này phù hợp với nhân vật hắn: tàn nhẫn nhưng vẫn giữ nguyên tắc.
Hạ Khuê bắt đầu kiểm tra căn phòng.
Bốn bức tường đá ẩm ướt. Một chiếc giường tre. Một tủ gỗ đựng vài bộ y phục cũ kỹ.
Không có manh mối nào về bản đồ quân sự giả, hay chất độc. Mộc Lan nguyên tác đã bị lừa và không hề biết cô đang giữ gì.
"Phải kiểm tra lại hiện trường vụ án," Hạ Khuê lẩm bẩm. "Nhưng mình bị cấm túc."
Cạch!
Cửa phòng mở. Lần này không phải Tiêu Chiến, mà là một nữ tỳ trung niên tên Dung Ma Ma, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và sợ hãi.
"Vương gia có lệnh," Dung Ma Ma giọng lạnh tanh. "Trong mười ngày, cô không được rời khỏi Thính Phong Lâu. Nhưng vì cô cần chứng minh sự trong sạch, Vương gia cho phép cô được giao tiếp với một người duy nhất: Quản gia Lâm."
Đây là một sự nhượng bộ bất ngờ! Mặc dù bị giam, nhưng có thể giao tiếp với bên ngoài là chìa khóa.
Hạ Khuê nắm lấy cơ hội. "Dung Ma Ma, ta cần một ít đồ dùng: giấy, mực, than củi, một cái muỗng kim loại, và một ít bột mì."
Dung Ma Ma nhíu mày, nhìn những thứ kỳ quặc mà "phu nhân phản bội" yêu cầu. "Cô định làm gì?"
"Chỉ là để... viết thư và làm bánh bột thôi," Hạ Khuê cười gượng.
Sau khi Dung Ma Ma miễn cưỡng mang những thứ đó đến, Hạ Khuê ngay lập tức bắt tay vào việc. Cô viết một lá thư, nhưng không phải để cầu cứu. Cô đang cố gắng tái hiện lại hiện trường vụ án.
Thư gửi Quản gia Lâm:
"Tìm cho ta hồ sơ chi tiết về Thiếu tướng Tiêu Thanh: tình trạng sức khỏe, thói quen ăn uống, những người tiếp xúc gần nhất trong ba ngày trước khi ra trận. Đặc biệt, hãy tìm cho ta một chiếc khăn tay của Thiếu tướng, thứ đã dính máu hoặc dính chất lỏng. Sống chết của ta nằm trong tay ngươi."
Ngay khi Hạ Khuê niêm phong thư, Tiêu Chiến đột ngột bước vào. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh đậm, toát lên vẻ uy quyền lạnh lùng.
"Ngươi đang làm gì?" Hắn hỏi, ánh mắt sắc như dao găm.
Hạ Khuê giật mình, vội vàng giấu bức thư sau lưng.
"Thần thiếp đang... viết di chúc." Cô nói dối.
Tiêu Chiến bước đến gần, bàn tay thô ráp của hắn đưa ra, chặn đường cô.
"Thư gửi Quản gia Lâm của ngươi, nội dung là gì?"
Hạ Khuê nhận ra không thể giấu. Cô chậm rãi đưa lá thư ra. Tiêu Chiến mở ra, đọc lướt qua. Khi thấy những từ như 'tình trạng sức khỏe', 'khăn tay dính máu', hắn khinh miệt ném lá thư xuống đất.
"Chỉ là những lời mê sảng vô nghĩa. Ngươi nghĩ rằng bằng cách này ngươi có thể khiến ta bận rộn trong mười ngày sao? Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng: nói ra đồng phạm của ngươi, ta sẽ cho ngươi một cái chết thanh thản."
Hạ Khuê nhìn thẳng vào mắt hắn. "Tiêu Chiến. Ta thề, ta không phải kẻ phản bội. Ta đang cố gắng tìm ra cách Tiêu Thanh bị hạ độc. Mười ngày này là cơ hội duy nhất để em trai ngươi được minh oan thực sự."
"Ngươi!" Tiêu Chiến siết chặt nắm tay, sát khí dâng cao.
Nhưng đúng lúc đó, Quản gia Lâm đã đến. Hắn chỉ vào chiếc bàn gỗ:
"Vương gia, Mộc phu nhân yêu cầu bột mì và than củi, thần không hiểu ý người là gì."
Hạ Khuê lập tức đưa ra chiếc muỗng kim loại. "Vương gia, nếu ngài không tin, hãy cho ta một cơ hội nhỏ để chứng minh điều cơ bản nhất. Ngài có biết cách phân tích vân tay không?"
Tiêu Chiến cau mày. Vân tay là gì?
Hạ Khuê biết đây là bước đi liều lĩnh, nhưng cô cần sự chú ý của hắn. Cô rắc bột mì lên chiếc muỗng, dùng than củi cọ xát. Sau đó, cô hất nhẹ, để lại một dấu vân tay mờ ảo trên kim loại.
"Vương gia, ngón tay của mỗi người là độc nhất. Đây là chìa khóa để tìm ra kẻ thủ ác thực sự."
Tiêu Chiến nhìn chiếc muỗng với vẻ bán tín bán nghi. Sự tò mò trong hắn đã chiến thắng sự căm ghét. Hắn nhặt bức thư lên.
"Nếu ngươi dám chơi trò lừa bịp... thì cái chết sẽ là sự giải thoát."
Hắn ra lệnh cho Quản gia Lâm làm theo yêu cầu trong thư, và đóng sầm cánh cửa lại.
Hạ Khuê cuối cùng cũng có được một chiến thắng nhỏ. Giờ là lúc chờ đợi hồ sơ... và cô cần chuẩn bị cho một cuộc gặp mặt khó khăn nhất: đối phó với Nữ Phụ Phản Diện ngoài kia.