Bốn ngày trôi qua, Hạ Khuê vẫn bị giam lỏng.
Quản gia Lâm đã mang đến những gì cô yêu cầu: một tập hồ sơ chi tiết về thói quen sinh hoạt và sức khỏe của Tiêu Thanh, và một chiếc khăn tay lụa bị ố vàng, có mùi thuốc mộc.
Hạ Khuê đọc hồ sơ. Tiêu Thanh là một chiến binh khỏe mạnh, không có bệnh tật mãn tính, rất hiếm khi ốm. Hồ sơ ghi lại rằng Tiêu Thanh có thói quen uống trà nóng do Lý cô cô pha trước mỗi buổi huấn luyện quân sự.
"Trà nóng... Lý cô cô..." Hạ Khuê ghi chú.
Quan trọng hơn, chiếc khăn tay. Hạ Khuê dùng kỹ thuật Phân tích Sắc ký Lớp mỏng thô sơ: Cô nghiền một ít than củi và bột mì, hòa với nước, bôi lên khăn tay. Sau đó, cô hơ khăn tay trên ngọn lửa nhỏ.
Một chấm đen mờ ảo hiện lên ở một góc khăn, không phải máu, mà là dấu vết của chất độc nhẹ, nhưng đủ để làm suy yếu cơ thể Tiêu Thanh trước khi ra trận.
"Chắc chắn là bị hạ độc từ từ!" Hạ Khuê khẳng định. "Nhưng chất độc này phải được đưa vào cơ thể anh ta trong thời gian dài. Nơi nào?"
Nếu không phải đồ ăn thức uống, thì nơi khả nghi nhất chính là phủ Tể tướng—nhà mẹ đẻ của Mộc Lan—nơi Tiêu Thanh thường xuyên lui tới trước khi cưới vợ.
Đúng lúc đó, Nữ Phụ Phản Diện, người chị em họ tốt bụng của Mộc Lan, tên là Tô Vân, đến thăm. Tô Vân là người được lòng toàn bộ phủ Vương gia, và là người Tiêu Chiến tin tưởng nhất.
Cô ta ăn mặc thanh lịch, mang theo hộp thức ăn bồi bổ.
"A Lan, muội đã gầy đi nhiều rồi," Tô Vân thở dài, nước mắt chực trào. "Muội thật ngốc, đáng lẽ muội không nên cố gắng tự tử. Tỷ đã xin Vương gia tha cho muội, nhưng..."
"Nhưng ta đã phản bội Vương gia, phải không, Tỷ Tỷ?" Hạ Khuê lạnh lùng cắt ngang. Cô biết Tô Vân là kẻ thù nguy hiểm nhất.
Tô Vân cứng người. "Muội nói gì vậy? Tỷ luôn tin muội bị oan!"
"Nếu Tỷ tin ta vô tội, tại sao Tỷ không đi tìm bằng chứng cho ta, mà lại an ủi ta chết đi?" Hạ Khuê nhìn thẳng vào đôi mắt hơi né tránh của Tô Vân.
"Ta..."
"Tỷ Tỷ," Hạ Khuê thay đổi giọng điệu, tỏ vẻ bí ẩn. "Ta đã nói chuyện với Vương gia. Ta nói với hắn rằng ta có một manh mối. Manh mối đó liên quan đến một vật phẩm bị mất từ Phủ Tể Tướng nhà ta, một tấm lụa thêu có dính dấu vết dầu mỏ. Tấm lụa đó có thể chứng minh ta vô tội."
Tô Vân nghe đến 'Phủ Tể Tướng' và 'dầu mỏ' thì sắc mặt hơi thay đổi, dù chỉ thoáng qua. Dầu mỏ là vật phẩm hiếm, thường được dùng để chế tạo chất nổ.
"Muội... muội nói bậy gì vậy. Tấm lụa thêu nào?" Tô Vân cười gượng.
"Nó nằm trong thư phòng cũ của cha ta," Hạ Khuê nói chắc nịch. "Vương gia sẽ cho người đến đó điều tra ngay sau khi ta tiết lộ."
Thực chất, Hạ Khuê đang đặt bẫy. Cô không có manh mối nào về tấm lụa hay dầu mỏ. Nhưng nếu Tô Vân là kẻ chủ mưu, cô ta sẽ hành động để loại bỏ bất kỳ chứng cứ tiềm năng nào ở nhà cũ của Mộc Lan.
Sau khi Tô Vân vội vã rời đi với lý do "sức khỏe không tốt," Hạ Khuê đã mỉm cười đắc thắng.
Cô lập tức dùng mực viết một lá thư khác, giấu nó trong bộ y phục sạch sẽ được giao, chờ Quản gia Lâm đến.
"Kính gửi Vương gia Tiêu Chiến. Thần thiếp cần người của ngài theo dõi Tô Vân. Ngài sẽ thấy, cô ta sẽ đến Phủ Tể Tướng trước ngài."