Sáng sớm hôm sau, Mộc Lan tỉnh dậy và lập tức tìm Tiêu Chiến.
"Vương gia, đêm qua, Tô Vân đã hành động," cô khẳng định. "Cô ta tin rằng ta đã tìm ra nơi cất giấu công thức. Cô ta đã chuyển nó đến một nơi mà cô ta thường xuyên lui tới, và nơi đó tạo cảm giác an toàn cho cô ta."
Tiêu Chiến im lặng. Hắn đã cử người theo dõi Tô Vân, và hành động của cô ta khớp với dự đoán của Mộc Lan.
"Nơi đó là đâu?" Tiêu Chiến hỏi.
"Là nơi mà không ai có thể nghi ngờ cô ta lui tới thường xuyên. Một nơi mang ý nghĩa thiêng liêng," Mộc Lan nói. "Bàn thờ vong linh của Tiêu Thanh."
Tiêu Chiến cau mày. Đó là nơi cá nhân và riêng tư nhất của hắn. Tô Vân thường xuyên đến đó để tưởng nhớ Tiêu Thanh. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng cô ta có thể mạo phạm nơi đó.
"Nếu đó là sự thật, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho cô ta," Tiêu Chiến nói, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Cả hai cùng đến thư phòng, nơi có bàn thờ vong linh Tiêu Thanh. Tiêu Chiến ra lệnh cho tất cả gia nhân rời đi.
Hắn nhìn Mộc Lan, ánh mắt hắn như muốn nói: Lần này, ngươi không được phép sai.
Mộc Lan đi đến bàn thờ, nơi đặt di ảnh của Tiêu Thanh. Cô nhìn bức di ảnh, cảm thấy có lỗi với người đã chết. Cô đẩy nhẹ một góc của chiếc bàn thờ bằng gỗ mun.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên, và một khe hở lộ ra. Mộc Lan thò tay vào, lấy ra chiếc hộp gỗ nhỏ mà Tô Vân đã giấu.
Chiếc hộp mở ra. Bên trong là một quyển sổ nhỏ bìa da cá sấu, và một lọ thủy tinh đựng chất lỏng màu tím.
"Vương gia, đây là Sổ ghi công thức chất độc Tây Cương và thuốc giải," Mộc Lan đưa cho Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến cầm lấy cuốn sổ, bàn tay hắn run rẩy. Hắn lật trang đầu tiên. Nó được viết bằng mật mã, nhưng có một vài dòng chữ quen thuộc:
"Đây là chất độc từ cây [Tên thảo dược], làm suy yếu cơ thể Tiêu Thanh trong vòng ba tuần... để hắn không thể chống cự trước khi ra trận."
Ký tên: Tô Vân.
Sự thật cuối cùng cũng phơi bày. Tiêu Chiến cảm thấy như một cú đấm vào tim. Không phải là gián điệp, mà là người hắn tin tưởng nhất. Tô Vân không chỉ phản bội Tiêu Thanh, mà còn khiến hắn suýt giết chết Mộc Lan vô tội.
"Bắt Tô Vân!" Tiêu Chiến gầm lên, giọng hắn đầy đau đớn và giận dữ.
Mộc Lan biết cao trào đã đến. Cô đã hoàn thành nhiệm vụ minh oan của mình. Giờ là lúc kết thúc câu chuyện của Nữ Phụ Phản Diện.
"Vương gia..." Mộc Lan đặt tay lên cánh tay hắn. "Bình tĩnh. Hãy để thần thiếp giúp ngài hoàn thành vụ án. Chúng ta cần phải vạch trần cô ta một cách công khai."