Rời khỏi yến tiệc, Mộc Lan và Tiêu Chiến trở về phủ. Mộc Lan vờ như đang sốt cao và mệt mỏi để tránh sự nghi ngờ của gia nhân.
Đêm đó, Tiêu Chiến đích thân canh gác ngoài phòng Mộc Lan. Hắn ngồi ở bàn trà, ánh mắt nhìn vào bóng đêm, sự thất vọng và giận dữ trong lòng hắn dâng lên.
Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng Mộc Lan rên rỉ trong giấc ngủ.
"Không... không giết ta... thuốc độc..."
Hắn lập tức đi đến. Mộc Lan đang co ro, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
"Mộc Lan?" Hắn gọi khẽ.
Mộc Lan mở mắt, nhìn thấy Tiêu Chiến, cô ôm lấy hắn trong cơn hoảng loạn.
"Hắn... hắn sắp ban thuốc độc cho ta... Giúp ta... Vương gia..."
Hạ Khuê đang giả vờ bị cơn ác mộng của Mộc Lan nguyên tác ám ảnh. Cô cần phải diễn kịch để khiến Tiêu Chiến không rời xa cô một bước, đồng thời khiến mọi người tin rằng cô đang suy sụp.
Tiêu Chiến ôm chặt lấy cô. Cơ thể hắn cứng đờ, nhưng hắn không đẩy cô ra. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng của cô. Hắn đã suýt giết chết cô.
"Sẽ không ai giết ngươi nữa," Tiêu Chiến khẽ thì thầm. "Ta sẽ bảo vệ ngươi."
Mộc Lan buông Tiêu Chiến ra, hơi thở gấp gáp. "Thuốc độc... nằm trong căn phòng của Tô Vân... Cô ta giấu nó trong đồ trang sức của Tiêu Thanh..."
Mộc Lan đưa ra một manh mối sai lệch nhưng cụ thể. Cô cần Tô Vân tin rằng cô đã tìm ra nơi cất giấu, để cô ta chuyển vật chứng đi.
Ngay sau đó, Mộc Lan chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong khi đó, ở căn nhà nhỏ của Tô Vân.
Tô Vân hoảng loạn sau cuộc đối đầu ở yến tiệc. "Sổ ghi công thức chất độc... nó đã biết về nó!"
Tô Vân biết rằng Mộc Lan đang giả điên để lừa cô. Cô ta không thể để Mộc Lan sống sót.
Và khi biết Mộc Lan đã được chuyển đến khu vực riêng của Tiêu Chiến, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu Tô Vân.
"Ta phải làm nó biến mất đêm nay."
Tô Vân mặc y phục tối màu, lén lút lẻn ra khỏi nhà, mang theo một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong hộp là Sổ ghi công thức chất độc Tây Cương và một lọ thuốc mê cực mạnh.
Cô ta đi đến một nơi duy nhất cô ta cảm thấy an toàn: Bàn thờ vong linh của Tiêu Thanh, khu vực bí mật phía sau thư phòng.
"Tiêu Thanh, chàng đừng trách thiếp. Chỉ cần giết Mộc Lan, không ai biết được bí mật của chúng ta," Tô Vân lẩm bẩm.
Cô ta đặt hộp gỗ vào một hốc tường bí mật phía sau bàn thờ, nơi cô ta thường xuyên đến "thắp hương."