Sau khi Hội đồng Gia tộc kết thúc, Tiêu Chiến đích thân đưa Mộc Lan trở về phòng.
Mặc dù đã hoàn toàn minh oan, Mộc Lan vẫn cảm thấy kiệt sức. Cô đã chiến đấu một trận chiến không chỉ vì mạng sống, mà còn vì danh dự của một người cha đã khuất.
Tiêu Chiến bước vào, khuỵu gối bên giường. Đây là lần đầu tiên Mộc Lan thấy một chiến thần quỳ gối trước mặt mình.
"Mộc Lan," Tiêu Chiến nói, giọng hắn trầm thấp, đầy sự hối hận và đau đớn. "Ta nợ ngươi một lời xin lỗi. Ta đã tin vào sự dối trá, để sự thù hận làm lu mờ mắt ta, và suýt nữa đã cướp đi mạng sống của ngươi. Ta đã làm tổn thương ngươi không thể tả."
Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào vết sẹo mờ trên cổ tay cô—vết tích của lần tự tử hụt của Mộc Lan nguyên tác.
"Ta không thể bù đắp được những gì đã xảy ra. Nhưng ta xin thề, từ giờ trở đi, ngươi sẽ không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau hay sự sợ hãi nào nữa. Danh dự của ngươi, và mạng sống của ngươi, thuộc về ta để bảo vệ."
Hạ Khuê, trong hình hài Mộc Lan, cảm nhận được sự chân thành từ đáy lòng hắn. Cô không còn cảm thấy hận thù.
"Vương gia," cô nói khẽ. "Ta không còn là Mộc Lan yếu đuối ngày xưa. Ta chiến đấu không phải vì hận thù, mà vì sự thật. Ta chấp nhận lời xin lỗi của ngài."
Tiêu Chiến ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn sáng lên. "Ngươi đã cứu ta khỏi chính sự tàn nhẫn của ta."
"Ngài cũng đã cứu ta, Vương gia," Mộc Lan mỉm cười. "Ngài đã cho ta mười ngày để sống."
Không gian im lặng. Tiêu Chiến tiến lại gần, bàn tay hắn nâng khuôn mặt cô lên. Hắn không còn là chiến thần lạnh lùng, mà là một người đàn ông bị chinh phục hoàn toàn.
"Mười ngày. Ngươi đã thay đổi tất cả trong mười ngày," hắn thì thầm, trước khi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, đầy tôn trọng và trân trọng.
"Ngươi đã vượt qua ranh giới sinh tử, Mộc Lan. Giờ đây, ngươi đã được tái sinh."