Sáng hôm sau, Tiêu Chiến tổ chức một buổi lễ nhỏ trong phủ. Hắn tuyên bố trước tất cả gia nhân rằng Mộc Lan đã được khôi phục danh dự và sẽ không còn là "vợ cũ bị ruồng bỏ" nữa.
"Nàng không chỉ là thê tử của ta," Tiêu Chiến tuyên bố. "Nàng là ân nhân, là người đã bảo vệ gia tộc và danh dự của ta."
Sau đó, Tiêu Chiến đưa Mộc Lan đến một khu vườn bí mật, nơi đầy rẫy hoa tử đinh hương—loại hoa yêu thích của Mộc Lan nguyên tác.
"Mộc Lan," Tiêu Chiến nhìn cô. "Hôn nhân trước đây của chúng ta được xây dựng trên sự lừa dối và hiểu lầm. Ta muốn bắt đầu lại."
Hắn lấy ra một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích đơn giản, không phải trâm cài quý giá, mà là trâm cài cá nhân của hắn, được chạm khắc hình một con rồng đang bay lượn.
"Chiếc trâm này luôn đi cùng ta trên chiến trường. Ta muốn nó đi cùng ngươi trong cuộc đời này," hắn nói. "Ta muốn ngươi làm thê tử chính thức của ta, dựa trên sự tin tưởng và tình yêu đích thực."
Mộc Lan cảm thấy tim mình rung động. Cô đã xuyên sách và không hề có ý định yêu đương, nhưng người đàn ông này, Tiêu Chiến, đã cho cô thấy sự chân thành và sự hối lỗi sâu sắc nhất.
"Vương gia," cô mỉm cười, "Ta chấp nhận."
Tiêu Chiến tự tay cài chiếc trâm ngọc bích vào mái tóc đen của cô. Giây phút ấy, Hạ Khuê đã hoàn toàn chấp nhận số phận là Mộc Lan, thê tử của Tiêu Chiến.
Đêm đó, họ cùng nhau ngắm sao trên mái hiên.
"Mộc Lan, ngươi có còn muốn quay về thế giới cũ không?" Tiêu Chiến hỏi, giọng đầy lo lắng.
Mộc Lan ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hy vọng mới.
"Thế giới cũ của ta không còn quan trọng nữa, Vương gia," cô nói. "Ta đã tìm thấy sự thật, danh dự và tình yêu của mình ở đây. Vương gia Chiến thần đã bị bắt giữ bởi một nữ pháp y xuyên không."
Cả hai cùng cười. Mối quan hệ của họ đã chính thức chuyển từ hận thù sang lãng mạn, dựa trên sự tôn trọng tuyệt đối.