Sau vụ Tô Vân bị bắt, bầu không khí trong phủ Vương gia trở nên thanh bình lạ thường. Tuy nhiên, Mộc Lan biết rằng đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão. Triều đình đang xôn xao, và việc Tiêu Chiến công khai bảo vệ một "kẻ phản bội" như cô đã khiến những kẻ đối địch có cớ để công kích hắn.
Một buổi sáng, Tiêu Chiến gọi Mộc Lan vào thư phòng. Hắn không còn giấu diếm bất cứ tài liệu hay bí mật nào trước mặt cô nữa.
"Hồ sơ của cha ngươi đã được điều tra lại," Tiêu Chiến nói, đặt một xấp giấy cũ lên bàn. "Cha ngươi không hề tham nhũng. Ông ấy chỉ bị ép buộc phải giữ bản đồ giả, và những giao dịch tài chính 'bất minh' đều là do Tô Vân mạo danh. Nhưng điều đáng lo là đây..."
Hắn chỉ vào một trang giấy. "Trong những bức thư trao đổi giữa Tô Vân và một nhân vật bí ẩn, có nhắc đến việc 'Tiêu diệt Vương gia' và 'Ngôi vị Hoàng đế'. Kẻ đứng sau Tô Vân có tham vọng cực lớn, Mộc Lan."
Mộc Lan cau mày. "Đây là âm mưu soán ngôi. Và kẻ chủ mưu là một người có quyền lực và địa vị cực cao trong triều đình, người có thể dễ dàng tiếp cận Tiêu Thanh và cả Tô Vân."
"Ngươi nghĩ là ai?" Tiêu Chiến hỏi.
"Chúng ta cần tìm đồng phạm thứ hai của Tô Vân. Kẻ đã cung cấp chất độc Tây Cương và chỉ thị cho cô ta giết Lý cô cô," Mộc Lan suy luận. "Tô Vân chỉ là con cờ, không thể tự mình có được loại độc hiếm này. Chúng ta cần một cuộc thẩm vấn cuối cùng."
Trước khi đi, Mộc Lan lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu nâu.
"Vương gia, ngài bị đau đầu và mất ngủ thường xuyên," cô nói. "Đây là một loại thuốc an thần được chiết xuất từ thảo dược. Nó sẽ giúp ngài ngủ sâu hơn. Ngài cần nghỉ ngơi đủ để đối phó với cuộc chiến sắp tới."
Tiêu Chiến nhìn lọ thuốc, sự ấm áp lan tỏa trong tim. Mộc Lan không chỉ là quân sư, mà còn là người chăm sóc hắn. Hắn không hề nghi ngờ cô.
"Cảm ơn ngươi, Mộc Lan," hắn nói, cầm lọ thuốc. "Ngươi là người đầu tiên trong nhiều năm qua khiến ta cảm thấy được quan tâm."