Đêm khuya, Phủ Tể Tướng cũ chìm trong tĩnh lặng.
Hạ Khuê cải trang thành một nha hoàn nhỏ, khuôn mặt lấm lem, bịt khẩu trang vải thô. Tiêu Chiến, với bộ y phục đen mờ, dẫn theo hai vệ sĩ thân tín.
Bước vào thư phòng cũ của Tể tướng, Hạ Khuê cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo. Cô lập tức dùng kỹ thuật pháp y của mình.
"Vương gia, ngài cho phép thần thiếp được dùng than củi và bột mì lần nữa chứ?"
Tiêu Chiến ra hiệu bằng mắt. Hắn tò mò muốn xem cô gái này sẽ làm gì với những thứ vô dụng đó.
Hạ Khuê bắt đầu quét bột và than củi lên những bề mặt ít được chạm vào: tay nắm cửa, mép bàn làm việc, các góc kệ sách.
"Người thường sẽ lau sạch dấu vết lớn. Nhưng dấu vết nhỏ thì không," cô giải thích.
Ngay sau đó, cô reo lên khi tìm thấy một dấu vân tay mờ ảo trên mặt sau của chiếc hộp gỗ cũ bị lãng quên trong góc tối. Đó là hộp gỗ Tùng.
"Vương gia, xem đây!" Hạ Khuê chiếu ánh đèn lồng vào dấu vân tay. "Đây là dấu vân tay của một người. Và đây là dấu vân tay thứ hai..."
Cô chỉ vào dấu vân tay thứ hai, mờ hơn, dính một chút màu xanh sẫm.
"Vân tay thứ nhất có lẽ là của cha ta. Nhưng vân tay thứ hai... đó là dấu vết của người đã lấy đi bản đồ."
Tiêu Chiến cúi người xuống. Hắn đã từng chiến đấu nhiều, nhưng đây là lần đầu hắn chứng kiến một phương pháp điều tra kỳ lạ như vậy.
"Làm sao ngươi biết đó là của kẻ đã lấy bản đồ?" Hắn hỏi, giọng có chút kinh ngạc.
"Bởi vì nó dính màu xanh của mực in bản đồ," Hạ Khuê đáp. "Và đây là điều đáng ngờ: Vân tay này không phải của Tô Vân. Cũng không phải của Tiêu Thanh. Nó thuộc về một người khác..."
Mắt cô quét qua thư phòng, dừng lại ở một tấm bình phong gỗ Tùng cũ kỹ—tấm bình phong Tô Vân đã lục soát.
Hạ Khuê đi đến, gõ nhẹ vào tấm gỗ. Rỗng.
"Không có tấm lụa nào cả, nhưng có một bí mật ở đây," cô nói.
Cô đẩy mạnh vào một góc bình phong. Một tiếng cạch nhỏ vang lên. Một ngăn kéo bí mật hiện ra. Bên trong là một chiếc hộp nhỏ bằng sắt.
"Đây là căn hầm bí mật mà Mộc Lan nguyên tác chưa từng biết," Hạ Khuê thầm nghĩ.
Tiêu Chiến không chần chừ, dùng kiếm cắt khóa. Bên trong hộp không phải là bí mật quân sự, mà là một quyển sổ ghi chép cũ kỹ.
Hạ Khuê vội vàng lật quyển sổ. Đó là sổ ghi chép của cha Mộc Lan. Mãi đến trang cuối cùng, cô mới tìm thấy một dòng ghi chú được viết bằng mật mã:
"[Bằng chứng] về Chất độc Tây Cương. Thuốc giải có thể tìm thấy ở nhà Lý cô cô."
Hạ Khuê và Tiêu Chiến nhìn nhau. Hai manh mối đã kết nối:
Chất độc Tây Cương xuất hiện trên khăn tay của Tiêu Thanh.
Lý cô cô là người pha trà cho Tiêu Thanh.
"Lý cô cô..." Tiêu Chiến thì thầm. Sát khí trong hắn dâng lên. Lý cô cô là một người hầu già trong phủ, người đã phục vụ Tiêu Thanh từ bé.
"Vương gia, chúng ta cần phải đến phủ của Lý cô cô ngay lập tức. Cô ta là chìa khóa để biết ai đã đưa chất độc cho cô ta!" Hạ Khuê nói.
"Được!" Tiêu Chiến lần đầu tiên nhìn Mộc Lan bằng ánh mắt khác, không còn là sự căm ghét thuần túy. "Ngươi đã đúng. Nhưng... nếu điều tra sai, ta vẫn sẽ không tha thứ cho ngươi."
Hạ Khuê mỉm cười. "Thần thiếp không làm điều sai trái."