Màn đêm buông xuống phủ Vương gia càng lúc càng dày đặc.
Tiêu Chiến và Mộc Lan phi ngựa đến khu nhà ở của gia nhân. Lý cô cô sống trong một căn nhà nhỏ đơn sơ nằm khuất sau vườn hoa.
Tiêu Chiến đi trước, tung một cước phá tan cánh cửa gỗ mục nát. Mùi máu tươi và thuốc phiện xộc thẳng vào mũi cả hai.
"Nhanh quá!" Tiêu Chiến nghiến răng. "Kẻ thù đã ra tay bịt miệng."
Trong căn phòng nhỏ, Lý cô cô nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo. Cô ta bị bóp cổ đến chết, nhưng nét mặt lại không hề có sự hoảng loạn.
"Cô ta đã bị đánh thuốc mê trước khi bị giết," Mộc Lan nhanh chóng nhận định. "Không có dấu vết kháng cự."
Tiêu Chiến đưa tay chạm vào tay Lý cô cô. "Còn ấm. Kẻ thủ ác vừa mới đi khỏi."
"Vương gia, đừng chạm vào bất cứ thứ gì nữa!" Mộc Lan lập tức ngăn lại. "Căn phòng này là hiện trường vụ án. Chỉ cần một vết chạm nhỏ cũng có thể hủy hoại bằng chứng!"
Tiêu Chiến nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên. Hắn chưa từng thấy ai ra lệnh cho hắn như vậy, đặc biệt là một người đang mang tội.
Mộc Lan không quan tâm đến ánh mắt của hắn. Cô nhanh chóng lấy ra miếng vải bô thô được Dung Ma Ma cung cấp, nhúng vào một ít nước trà còn sót lại trên bàn, và bắt đầu công việc của mình.
Cô kiểm tra cổ Lý cô cô. "Dấu vân tay bóp cổ rất nhỏ, không phải đàn ông. Kẻ giết người là phụ nữ."
Cô kiểm tra sàn nhà. Phía dưới chiếc chiếu rách có dính một chút bùn đất ẩm. Mộc Lan cẩn thận thu thập một lượng nhỏ bùn đất đó vào trong một chiếc lá khô.
"Loại bùn đất này không phải ở đây," cô nói. "Nó đến từ một khu vườn được chăm sóc kỹ lưỡng, được pha trộn với bột ngọc trai."
"Bột ngọc trai?" Tiêu Chiến cau mày. "Chỉ có khu vườn của Tô Vân mới dùng loại bột đó để trồng hoa mẫu đơn quý hiếm."
Mộc Lan gật đầu. "Và đây là bằng chứng quyết định."
Cô chỉ vào ngón tay Lý cô cô. Mặc dù bị bóp cổ, Lý cô cô đã kịp thời túm được một thứ gì đó. Trong móng tay cô ta còn sót lại một sợi tơ màu vàng kim mỏng manh.
"Kẻ thủ ác đến đây với y phục sang trọng," Mộc Lan thì thầm. "Tơ vàng kim. Đó là loại tơ chỉ dùng để thêu lên y phục dạ hội hoặc y phục Thư phòng của những quý nhân cao cấp nhất."
Tiêu Chiến nhìn sợi tơ vàng, sắc mặt trắng bệch. Y phục của Tô Vân, với danh phận là con gái của một quan viên nhỏ, thường được thêu những họa tiết như vậy do sự ưu ái đặc biệt của phủ Vương gia.
"Bùn đất, dấu vân tay phụ nữ, và tơ vàng kim... Tất cả đều đang chỉ về Tô Vân," Tiêu Chiến nói, giọng hắn trầm khàn, đầy sự đau đớn. "Nhưng... tại sao?"
"Câu trả lời nằm ở chiếc hộp nhỏ này, thưa Vương gia."
Mộc Lan chỉ vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, trống rỗng nằm trên giá sách.
"Sổ ghi chép của cha ta nói thuốc giải được tìm thấy ở nhà Lý cô cô. Cô ta đã pha chất độc, nhưng cô ta cũng đã giữ thuốc giải như một tấm bùa hộ mệnh. Kẻ giết người đã lấy thuốc giải và chắc chắn đã lấy đi sổ ghi công thức chất độc. Chúng ta chậm một bước."
Tiêu Chiến lùi lại, nhìn chằm chằm vào cái xác Lý cô cô, sự căm hận dành cho Tô Vân bắt đầu thay thế sự căm ghét dành cho Mộc Lan.
"Ngươi đã cứu mạng ta hai lần, Mộc Lan," hắn nói. "Lần đầu là cứu ta khỏi việc giết một người vô tội. Lần thứ hai... là cứu linh hồn ta khỏi bị lừa dối."
Tuy nhiên, ngay khi sự căng thẳng vừa lắng xuống, Mộc Lan đột ngột loạng choạng, ngã khuỵu xuống sàn. Khuôn mặt cô tái nhợt, trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Ngươi làm sao?" Tiêu Chiến vội đỡ lấy cô.
"Sốt..." Mộc Lan thều thào. "Vết thương cũ... bị nhiễm lạnh..."
Tiêu Chiến nhìn cô gái đang run rẩy trong vòng tay mình. Mộc Lan đã bị tra tấn, bị giam lỏng, và bị ép buộc phải chống lại số phận. Nàng đã làm tất cả chỉ bằng ý chí sinh tồn.
Hắn bế bổng cô lên, quyết định của hắn đã được đưa ra.
"Về phủ!" Hắn ra lệnh cho hai vệ sĩ. "Không quay lại Thính Phong Lâu. Chuẩn bị phòng ngủ tốt nhất! Ta cần y sư giỏi nhất của phủ."