Giản Mạc kinh ngạc ngẩng đầu, thấy Ô Quýnh dẫn theo vài thanh niên có dáng người cao lớn đi vào.
Mắt các thanh niên sáng rực: “Mùi thịt gì vậy?”
Giản Mạc đứng thẳng người chào một tiếng: “Ô Quýnh.”
Ô Quýnh quét mắt nhìn trong nhà, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bát úp ngược.
Giản Mạc cầm chổi, giải thích: “Cơ thể tôi đã gần như khỏi hẳn, nên thử nấu một bữa cơm, không biết có hợp khẩu vị các cậu không? Nếu không hợp thì ngày mai tôi sẽ sửa.”
Các thanh niên cười nháy mắt ra hiệu.
Có người nói với Ô Quýnh: “Tộc trưởng, đáng lẽ anh nên tìm bạn lữ rồi, nhìn xem trong nhà có người nấu cơm tốt biết bao?”
Ô Quýnh gật đầu với Giản Mạc: “Cảm ơn cậu.”
Sau đó, Ô Quýnh lại nói với những người khác: “Đi chia thịt trước đi.”
Giản Mạc không hiểu ý của Ô Quýnh lắm, cậu theo bản năng đi theo sau anh.
Ô Quýnh từ bên lò sưởi lấy ra hai con dao vỏ sò vừa lớn vừa dài, dẫn các thanh niên trở về sân.
Lúc này Giản Mạc mới phát hiện trong sân đã chất đầy đủ loại thú lớn nhỏ, xem ra chính là những con mồi họ săn được hôm nay.
Chia thịt chắc hẳn là một hoạt động thường ngày của bộ lạc này, Giản Mạc đứng bên cạnh xem, phát hiện người đến ngày càng nhiều.
Họ đặt dã thú lên lá cây tươi trải ra, lột da, xả máu, chia thịt, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.
Lúc đầu Giản Mạc còn đến giúp đỡ, sau đó thấy người càng lúc càng đông, cậu hơi vướng tay vướng chân, liền trở về phòng tiếp tục quét dọn nhà cửa.
Quá trình chia thịt kéo dài ít nhất một giờ.
Giản Mạc chú ý thấy họ giữ lại tất cả các bộ phận có thể dùng được, cho dù là máu thú hay nội tạng, tất cả đều được thu thập lại.
Xem ra tài nguyên ở đây cũng không đặc biệt phong phú, nếu không thì họ sẽ không giữ lại cả những bộ phận có mùi vị không tốt và rất khó xử lý.
Ngoài thịt ra, Giản Mạc còn thấy họ chia một số thân rễ và rau dại.
Thân rễ được tích trữ trong nhà Ô Quýnh chắc hẳn là từ đây mà có.
Đợi chia xong thịt, bầu trời đã phủ đầy ráng chiều.
Các thanh niên không rời đi, mà rửa sạch tay rồi theo Ô Quýnh vào nhà.
Ô Quýnh và họ xát muối vào thịt, Giản Mạc ở bên cạnh giúp đỡ, trong lòng cậu đoán, anh muốn treo thịt dưới mái hiên để bảo quản.
Muối thô màu vàng nâu rất thô, quá trình Giản Mạc dùng nó xoa thịt rõ ràng không nhanh nhẹn bằng những người khác.
Ô Quýnh nói: “Ở đây có chúng tôi làm là được rồi, cậu lấy cơm ra đi, họ ở lại đây ăn cơm.”