Một thanh niên phía sau anh thì cười hì hì nói với Giản Mạc: “Cơm cậu nấu thơm thật đấy.”
Giản Mạc liếc nhìn Ô Quýnh một cái rồi gật đầu, cậu mở thức ăn đã làm xong đặt vào giữa bàn.
Cậu biết khẩu phần của Ô Quýnh khá lớn nên đã làm nhiều hơn một chút, giờ vừa hay mọi người cùng ăn.
Các thanh niên nhìn Ô Quýnh, một trong số đó đột nhiên nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Trông cậu ấy ngoan quá.”
“Cậu ấy” này chỉ ai, không cần nói cũng biết.
Mặt mày Giản Mạc nghiêm túc, giả vờ như không nghe thấy.
Giản Mạc lấy con dao đã rửa ra, chia thức ăn thành những miếng nhỏ rồi lại lấy bát ra múc canh.
Khác với thịt nướng của Ô Quýnh, khi Giản Mạc nướng, cậu đã cho mỡ lên trên, chiên ra một chút dầu, khi nướng, cậu còn nung đá phiến đến nóng bỏng.
Miếng thịt đặt trên đá phiến nóng bỏng và có mỡ, chiên ra được lớp vỏ giòn rụm tuyệt vời.
Bây giờ cắt ra, nước thịt chảy ra, bên trong sườn mềm và hơi hồng, bên ngoài giòn rụm thơm lừng, nhìn thôi đã thấy rất ngon rồi.
Thịt được bày ra trước mặt các thanh niên, họ không hề do dự chút nào cầm thịt ném thẳng vào miệng.
Ngay sau đó, họ bùng nổ tranh luận: “Ngon quá!”
“Miếng thịt này mềm quá, bên trong cũng có vị!”
“Đây là thịt gì vậy? Trước đây chưa từng ăn.”
Giản Mạc đã ướp thịt một chút, lại chọc thêm những lỗ nhỏ trên đó, nên bên trong cũng có vị, còn về loại thịt thì Giản Mạc nhìn Ô Quýnh.
Ô Quýnh: “Thịt Xoa Giác thú.”
“Không thể nào! Sao thịt Xoa Giác thú có thể mềm như vậy chứ?”
“Đúng vậy, hôm qua A Ba tôi làm thịt Xoa Giác thú, em trai tôi ăn xong thì sứt luôn răng sữa, bị A Phụ tôi mắng gần chết.”
“Thịt Xoa Giác thú cũng không thơm như vậy đâu!”
Các thanh niên không tin lắm, họ hỏi Giản Mạc: “Tộc trưởng lừa chúng tôi phải không?”
Giản Mạc lắc đầu, chỉ vào miếng thịt treo dưới mái hiên: “Chính là miếng thịt đó.”
“Hả, thật sự là thịt Xoa Giác thú sao?”
“Cậu làm thế nào vậy? Tôi phải ghi lại cách làm này, về nhà cũng làm như vậy.”
Giản Mạc nhìn Ô Quýnh, thấy anh không phản đối, cậu nghiêm túc nói lại cách làm một lần...
Thân là một người ngoài, cậu phải thể hiện giá trị của mình.
Nhóm người này ai nấy đều gật đầu biểu thị đã nhớ.
Lại có người chú ý đến bánh thịt cậu đang cắt: “Cái này là gì?”
Giản Mạc cho họ xem bánh thịt: “Bánh thịt có thêm thân rễ, nước sẽ nhiều hơn một chút.”
Mọi người vừa nghe còn có bánh thịt, họ nhao nhao đòi ăn.