Ô Quýnh nhận lấy con dao trong tay cậu: “Tôi làm là được rồi.”
Giản Mạc nhường vị trí, Ô Quýnh chia bánh thịt thành những miếng nhỏ đều nhau, mỗi người một miếng.
Bên trong bánh thịt có cho thịt mỡ hạt lựu, lại nhào vào muối và thân rễ vụn, ăn vào thơm mềm mọng nước, dường như hạt thịt đang nhảy múa trên đầu lưỡi.
Nhóm người này ăn đến mức hoàn toàn không quan tâm đến hình tượng, không những ăn hết bánh thịt, còn nhặt cả những mảnh vụn trên bàn ăn sạch.
“Cậu thật lợi hại!”
“Cậu là á thú nhân nấu ăn giỏi nhất mà tôi từng gặp đấy.”
“Cậu có bạn lữ chưa?”
“Có rồi chứ gì? Cậu trông đẹp trai như vậy, da lại trắng mịn như thế, gần như sữa Đà Đà thú vậy, chắc chắn là có bạn lữ rồi.”
“Sao bạn lữ của cậu lại không ở đây?”
Mọi người đều nhìn Giản Mạc bằng ánh mắt dò hỏi.
Giản Mạc tránh ánh mắt đó, quả thực thời đại học cậu có rất nhiều người theo đuổi, nhưng không hề xác định mối quan hệ.
Giản Mạc nghiêm túc nói: “Tôi không có bạn lữ, tạm thời cũng không có ý định tìm bạn lữ.”
Ô Quýnh gõ gõ bàn: “Ăn thịt của các cậu đi, đừng hỏi người ta mãi.”
Các thanh niên trông có vẻ hơi sợ Ô Quýnh, quả nhiên không hỏi thêm nữa, họ chuyển sang nói chuyện khác.
Giản Mạc thở phào nhẹ nhõm rồi múc canh cho mọi người.
Mọi người vừa uống canh, lại quay trở lại chủ đề về tài nấu nướng của cậu: “Cậu thật sự không phải là người nấu ăn giỏi nhất trong bộ lạc của cậu sao?”
Xem ra mọi người không phải là không tò mò về cậu, chỉ là trước đây không quen cậu nên không tiện hỏi nhiều.
Giản Mạc lắc đầu: “Tôi là một bác sĩ thú y.”
Danh từ này rất lạ lẫm, mọi người nhìn về phía Ô Quýnh.
Ô Quýnh: “Bác sĩ thú y là gì?”
Giản Mạc: “Chính là người chữa bệnh cho các loài thú.”
Giản Mạc cố gắng giải thích: “Cố gắng giảm bớt đau đớn cho các loài thú bị bệnh, điều trị cho chúng, cố gắng hết sức không để chúng chết.”
Lời này các thú nhân đã hiểu.
“Vậy cậu là tế sư sao?”
“Hồng Thu đang bị bệnh, cậu có thể chữa được không?”
“Để tôi đi gọi anh ấy!”
“Ban Minh, đi chậm thôi!”
Không đợi Giản Mạc nói, một trong số các thanh niên đã lao ra ngoài.
Giản Mạc mở miệng muốn gọi anh ta lại, nhưng đã không còn thấy bóng lưng anh ta nữa rồi.
Khoan đã, tôi là bác sĩ thú y thì đúng rồi, nhưng ở đây vừa không có dụng cụ, cũng không có thuốc men, ốm tôi cũng chưa chắc chữa được đâu.