Trời dần tối, Giản Mạc đứng đợi tại chỗ, đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy con mèo con nào.
Cậu nhìn quanh, nén giọng bắt chước tiếng mèo kêu hai tiếng: “Meo...”
Trước đây khi cậu bắt mèo hoang đi triệt sản đã dùng chiêu này, hiệu quả khá tốt.
Tiếng mèo kêu meo meo vang vọng trong rừng, Giản Mạc cảm thấy âm thanh này hơi lạ, dường như không giống tiếng mèo cậu thường bắt chước.
Cậu có chút kinh ngạc nhìn xung quanh, trong lòng cảm thấy bất an, cứ cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Điện thoại của cậu sắp hết pin, có lẽ vì trời mưa nên vẫn chưa có sóng.
Hay là cứ về thôi nhỉ?
Ngay lúc Giản Mạc định dọn đồ rời đi thì phía sau cậu truyền đến một tiếng mèo kêu non nớt và khàn khàn: “Meo.”
Nghe là biết tiếng mèo con kêu.
Cậu quay đầu nhìn, chỉ thấy dưới gốc cây cách đó không xa có một con mèo xám nhỏ đang xù lông.
Con mèo xám nhỏ hơi giống mèo Maine, vóc dáng rất lớn nhưng nhìn lại có vẻ hơi nhút nhát, ngồi xổm ở đó, không dám lại gần.
Thấy có sinh vật sống, Giản Mạc thở phào nhẹ nhõm.
Rõ ràng chẳng có chuyện gì, nghi thần nghi quỷ làm gì chứ?
“Meo meo lại đây, meo...”
Giản Mạc vẫy tay gọi mèo con rồi chỉ vào đồ hộp phía trước: “Có pate nè.”
Mèo con đứng dậy, hơi do dự tại chỗ, đi về phía trước hai bước, chân trước bên phải nhấc lên giữa không trung, muốn đến gần nhưng lại không dám.
Xem ra vẫn là một con mèo con cẩn thận.
Giản Mạc lùi lại hai bước, nhường vị trí trước đồ hộp cho mèo con.
Đồ hộp đã mở rồi, để lâu sẽ không còn tươi, mèo con ăn được thì tốt quá.
Mèo con nhìn cậu rồi lại nhìn đồ hộp, mũi khẽ động đậy, rón rén bước tới thăm dò.
Nó đi rất chậm, luôn trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy.
Giản Mạc lại lùi thêm hai bước, nhường ra khoảng cách đủ xa.
Mèo con lúc này mới đặt cả bốn chân xuống, chạy đến đi vòng quanh đồ hộp một vòng, nhìn Giản Mạc, ngửi mùi đồ hộp trước rồi mới cúi đầu nếm thử một miếng.
Sau khi nếm được mùi vị, mắt nó sáng lên, trực tiếp vùi cả cái đầu nhỏ vào đồ hộp ăn ngấu nghiến, trong cổ họng còn phát ra tiếng rừ rừ.
Không chỉ tiếng rừ rừ, nhìn đôi mắt long lanh của nó cũng có thể thấy nó rất vui vẻ.
Giản Mạc nhìn mèo con rồi thử từ từ tiếp cận nó.
Mèo con không chạy còn nhích sang một bên.
Giản Mạc ngồi xổm xuống, vuốt ve cái đầu nhỏ tròn xoe của mèo con.
Mèo con nghiêng đầu một cái, đưa cái đầu mình vào tay Giản Mạc cọ thẳng vào lòng bàn tay cậu.