Nhiệt độ cơ thể của mèo con khá cao, lông dài cũng rất mềm mại, sờ vào cảm giác rất tuyệt.
Giản Mạc cười rồi đưa hai ngón tay khẽ gãi cằm nó, cúi đầu hỏi: “Không ghét tôi, đúng không?”
Mèo con cúi đầu tiếp tục ăn, trong cổ họng vẫn phát ra tiếng rừ rừ.
Giản Mạc vuốt từ đầu đến đuôi: “Vậy theo tôi về nhà nhé? Sau này muốn ăn gì cũng có.”
Không tìm thấy con mèo con mà cậu đã để mắt trước đó nhưng con mèo con này cũng không tồi.
Giản Mạc càng nhìn càng thích, ngồi xổm kiên nhẫn đợi mèo con ăn.
Mèo con nhanh chóng ăn hết cả đồ hộp rồi bắt đầu liếʍ đáy hộp.
Giản Mạc khẽ xoa bụng nhỏ của nó, không ngờ trông nó nhỏ con vậy mà sức ăn lại khá lớn.
Xác định nó đã ăn xong, Giản Mạc bế nó lên rồi dùng khăn giấy lau miệng cho nó, rồi lau cả những chiếc móng vuốt nhỏ màu hồng.
Mèo con mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Giản Mạc tràn đầy tò mò, trong cổ họng vẫn phát ra tiếng rừ rừ.
Lâu rồi Giản Mạc không gặp con mèo con nào thân thiện và đáng yêu như vậy, cậu gãi gãi nó.
Mèo con lật người trong lòng Giản Mạc, dang hai chân sau ra, để lộ phần bụng mềm mại tiện cho Giản Mạc vuốt ve.
Lông của nhóc con này vừa dài vừa mềm, Giản Mạc vuốt mấy cái, không nhịn được liền trực tiếp bế mèo con lên rồi vùi mặt vào bụng nó.
Bụng mềm mại ấm áp, trên người mèo con còn có mùi sữa.
Giản Mạc áp mặt vào bụng nó, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Mèo con ngớ người, dùng đệm thịt đẩy mặt Giản Mạc: “Meo?”
Giản Mạc cười, nắm lấy móng vuốt của mèo con không cho nó động đậy, rồi lại vùi mặt vào bụng nó một lần nữa.
Ngay lúc Giản Mạc cúi đầu vùi mặt vào bụng thì phía sau truyền đến chút động tĩnh.
Cậu theo bản năng quay đầu nhìn.
Lại thấy một con “mèo” cao đến vai người đang đứng cách đó không xa, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm cậu, không biết đã nhìn bao lâu rồi.
Thấy cậu nhìn sang, tai của “mèo” cụp xuống, nhe răng lộ ra vẻ đe dọa: “Cậu là thú nhân bộ lạc nào? Thả em tôi ra!”
Cái gì vậy? Sao mèo lại to lớn như vậy? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Giản Mạc cứng đờ tại chỗ, mơ hồ ôm mèo con, hoàn toàn không thể hoàn hồn, nhưng mồ hôi lạnh lại thấm ra từ sau lưng.
Không phải cậu đang mơ đấy chứ?
Giản Mạc vẫn giữ tư thế ôm mèo không dám động đậy, mắt dán chặt vào Đại Miêu trước mặt, nghi ngờ có phải tinh thần mình đã có vấn đề rồi không?