MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Tới Thế Giới Thú Nhân Làm Thú YChương 6: Chẳng lẽ hôm nay mình thật sự sẽ chết ở đây sao?

Xuyên Tới Thế Giới Thú Nhân Làm Thú Y

Chương 6: Chẳng lẽ hôm nay mình thật sự sẽ chết ở đây sao?

505 từ · ~3 phút đọc

Bị đôi mắt xanh băng giá đó nhìn chằm chằm, Giản Mạc hoàn toàn không thể thở, càng không thể động đậy.

Lưng cậu ướt đẫm mồ hôi, trái tim cảm thấy áp lực cực lớn.

Đây là con vật gì vậy?

Chẳng lẽ hôm nay mình thật sự sẽ chết ở đây sao?

Nhìn chằm chằm hai giây, Sói khổng lồ nằm rạp xuống đất lăn một vòng, rồi lại biến thành một người đàn ông cao lớn tuấn tú.

Không biết từ lúc nào trong tay người đàn ông lại có thêm một mảnh da thú màu trắng bạc, vừa xoay người, mảnh da thú đã che kín nửa dưới cơ thể anh.

Toàn bộ quá trình Giản Mạc hoàn toàn không nhìn rõ, vừa lúc nhìn rõ thì người đàn ông đã đứng trước mặt Giản Mạc.

Mọi người nhao nhao lên tiếng chào người đàn ông: “Tộc trưởng!”

Người đàn ông với ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Giản Mạc, thân hình cao lớn mang đến cảm giác áp bức cực kỳ nặng nề: “Á thú nhân từ bên ngoài đến?”

Trong lòng Giản Mạc đã mơ hồ hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, nhưng về mặt cảm xúc thì cậu vẫn từ chối tin.

Dưới ánh mắt đó, cậu hoàn toàn không thể nói dối cũng không thể trả lời, chỉ hoảng loạn nhìn người trước mặt.

Lúc này, đầu cậu bắt đầu đau nhói, trong đầu cũng xuất hiện thêm nhiều ký ức lộn xộn.

Mọi người cùng nhìn Giản Mạc.

Thấy cậu không trả lời, người đàn ông hơi nhíu mày rồi tay đưa xuống eo.

Giản Mạc theo bản năng cho rằng người đàn ông muốn tấn công liền lùi lại một bước, ép mình phải phản ứng.

Cậu khó khăn nhúc nhích lưỡi, đổi sang một ngôn ngữ khó hiểu: “Thú nhân?”

Người đàn ông nhìn chằm chằm cậu: “Cậu là á thú nhân của bộ lạc nào?”

Giản Mạc lẩm bẩm: “Tôi không biết.”

Có người đàn ông ở đây, nhóm người trước đó vây quanh Giản Mạc đã bình tĩnh hơn nhiều, thái độ cũng không còn gay gắt như vậy.

Tai thú của họ đã thu lại, đôi mắt cũng biến thành đôi mắt của con người, phần đồng tử chiếm tỷ lệ bình thường hơn nhiều.

Mọi người cùng nhìn Giản Mạc, trong mắt đầy vẻ tò mò.

Ô Quýnh: “Làm sao cậu đến được đây?”

Sắc mặt Giản Mạc tái nhợt quay đầu, đưa tay chỉ vào nơi đã hoàn toàn biến thành rừng: “Tôi từ phía đó đi tới, thoáng chốc đã đến đây rồi.”

Những người khác nhìn về phía sau cậu.

Có người lẩm bẩm: “Phía sau không phải là rừng sao?”

Môi Giản Mạc đã hoàn toàn mất hết sắc máu: “Lúc tôi đến có đường mà.”

Đại Miêu ở bên cạnh nói: “Nhìn dấu chân của cậu ấy, dường như cậu ấy đã đi ra từ phía đó.”

Người đàn ông nhìn Giản Mạc: “Tôi tên Ô Quýnh, nơi cậu đang đứng là lãnh địa của bộ lạc chúng tôi, cậu muốn rời đi hay theo chúng tôi về bộ lạc?”