Giản Mạc: “Tôi, tôi muốn quay lại đường cũ xem thử đã.”
Ô Quýnh nhìn chằm chằm cậu, nhìn một lúc lâu rồi đồng ý: “Được, cậu dẫn đường đi.”
Giản Mạc cảm thấy đầu bắt đầu đau, cậu đi phía trước, dẫn một nhóm người đi loanh quanh trong rừng.
Thực vật xung quanh không biết từ lúc nào đã hoàn toàn biến thành những loài cây lạ, lá của chúng bóng loáng và to lớn, thân cây bọc quanh một số rễ màu nâu.
Gần đó không có cổng chào và bậc thang, càng không có thành phố quen thuộc mà Giản Mạc biết, ngược lại núi tuyết xa xa lại càng rõ nét hơn.
Cậu đi loanh quanh không chỉ không tìm thấy đường về nhà, mà ngược lại còn càng chắc chắn rằng nơi này không còn là Trái Đất nữa.
Đầu cậu quá đau, trên mặt không còn một chút sắc máu nào nữa.
Giản Mạc mở miệng, không biết nên nói gì.
Ô Quýnh đi tới nói với những người khác: “Hãy đưa cậu ấy về bộ lạc trước rồi hỏi sau.”
Nói rồi, anh lăn một cái tại chỗ biến lại thành Sói khổng lồ, đi về phía Giản Mạc.
Sói khổng lồ không đợi Giản Mạc phản ứng, trực tiếp cắp lấy cậu rồi quay đầu hất lên lưng mình.
Miệng sói đáng sợ và cặp nanh lớn trông rất khủng khϊếp, nhưng động tác hất lại không hề thô bạo.
Giản Mạc nhịn cơn đau đầu, nằm sấp trên lưng sói.
Lông của Sói khổng lồ vừa dài vừa ấm, còn có mùi cỏ cây thoang thoảng.
Những người này dường như không có ác ý với cậu.
Giản Mạc thầm nghĩ, cứ theo về xem thử đã.
Đau đớn và khó chịu đã hoàn toàn cướp đi ý chí của Giản Mạc, cậu không thể kiên trì được nữa, hai mắt nhắm nghiền rồi trực tiếp ngất đi.
...
Sau khi Giản Mạc được Ô Quýnh đưa về nhà, cậu bắt đầu đổ bệnh.
Mỗi ngày đều mơ mơ màng màng, đôi khi tỉnh lại là ban ngày, đôi khi tỉnh lại là ban đêm.
Gần như mỗi lần tỉnh lại, Ô Quýnh đều sẽ xuất hiện trước mặt cậu, đưa cho cậu đủ loại nước canh, và hỏi về lai lịch của cậu.
Thỉnh thoảng cũng có những người khác đến hỏi cùng.
Giản Mạc cũng không nói rõ được làm sao cậu lại đến thế giới này, lại còn đang bị bệnh, nhiều lần đối thoại rõ ràng cậu cảm thấy những gì mình nói và những gì Ô Quýnh nói hoàn toàn không phải cùng một thứ.
Sau vài lần như vậy, mọi người dứt khoát coi cậu là á thú nhân lang thang và không hỏi thêm nữa.
Cậu ốm liền một thời gian dài.
Hôm nay Giản Mạc tỉnh giấc, cậu thấy ánh nắng vàng óng rải khắp mọi ngóc ngách bên ngoài, ấm áp và tươi sáng, cơ thể cậu có thêm chút sức lực.