MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng LụcChương 1: ĐÓA NHÀI TRÊN TUYẾT LẠNH

Xuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng Lục

Chương 1: ĐÓA NHÀI TRÊN TUYẾT LẠNH

1,422 từ · ~8 phút đọc

Cái lạnh của vùng Đông Bắc vào những năm 70 không giống như cái lạnh trong phòng điều hòa ở thế kỷ 21. Nó không chỉ mơn trớn da thịt, mà nó như những lưỡi dao nhỏ, len lỏi qua từng thớ vải bạt, đâm sâu vào tủy xương.

Khương Miên bừng tỉnh bởi một cú xóc nảy đến mức cả người cô văng về phía trước, trán đập mạnh vào thành xe tải Giải Phóng bằng sắt hoen gỉ. Một cơn đau buốt truyền lên đại não, kéo theo đó là hàng loạt ký ức hỗn độn, trắng xóa như trận tuyết ngoài kia.

Cô — một blogger thời trang sở hữu hàng triệu người theo dõi, một đại tiểu thư nổi tiếng với châm ngôn "sống là để hưởng thụ" — vậy mà lại xuyên không rồi.

Cô xuyên vào thân xác một thiếu nữ cùng tên, vốn là con gái một gia đình trí thức ở Thượng Hải. Vì bối cảnh thời đại, cô ấy bị đưa xuống thôn Hồng Kỳ, tỉnh Hắc Long Giang để "rèn luyện lao động". Trong ký ức còn sót lại, nguyên thân là một cô gái yếu đuối đến nhu nhược, chỉ biết khóc lóc suốt quãng đường đi, khiến những thanh niên tri thức cùng đoàn vô cùng chán ghét.

"Nhìn cái gì? Đừng có giả vờ ngất xỉu để trốn xách đồ!"

Một giọng nói chua ngoa vang lên. Lâm Hồng — cô gái có làn da ngăm đen, đôi mắt một mí đầy vẻ ghen tị — đang hất hàm nhìn Khương Miên. Lâm Hồng ghét Khương Miên, ghét cái làn da trắng phát sáng như men sứ và đôi mắt lúc nào cũng như chứa một tầng sương mù của cô. Ở cái nơi mà người ta phải vật lộn với đất cát này, vẻ đẹp của Khương Miên giống như một sự sỉ nhục đối với những người lao động chân tay.

Khương Miên khẽ đưa tay lên xoa trán. Ánh mắt cô trong phút chốc trở nên sắc lạnh, nhưng rất nhanh sau đó, cô cụp mi xuống, che giấu đi sự sắc sảo của một linh hồn hiện đại. Cô chưa hiểu rõ tình hình, cách tốt nhất là đóng giả làm một đóa hoa nhài mong manh cần được che chở. Đó là bản năng sinh tồn của cô.

Xe dừng lại. Một tiếng "kít" chói tai vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

"Xuống xe! Đội trưởng Lục đến nhận người rồi!"

Khương Miên theo dòng người bước xuống. Tuyết rơi lả tả trên nền đất xám xịt. Giữa khung cảnh tiêu điều ấy, một bóng người cao lớn đứng sừng sững như một cây tùng già trên đỉnh núi. Người đàn ông đó mặc một chiếc áo khoác quân đội cũ màu xanh lá, chiếc mũ lông che bớt một phần khuôn mặt nhưng không giấu nổi quai hàm sắc cạnh như dao tạc. Đôi mắt anh sâu thẳm, lạnh lùng, mang theo sự áp bức khiến người đối diện không tự chủ được mà nín thở.

Đó chính là Lục Cảnh Dương, Đội trưởng đội sản xuất số 7, người sẽ quản lý mọi mặt đời sống của cô tại đây.

Khương Miên khẽ nheo mắt quan sát. Người đàn ông này toát ra vẻ nam tính nguyên thủy, phong trần và đầy nguy hiểm. Cô biết, ở nơi khỉ ho cò gáy này, nếu không tìm được một "chỗ dựa" vững chắc, cuộc sống của cô sẽ rất thảm thương.

Nghĩ là làm, Khương Miên cố tình bước hụt chân khi bước xuống bậc thang cuối cùng của xe tải.

"A..." Một tiếng kêu nhỏ như mèo cào, nghe mà mủi lòng.

Cơ thể cô nghiêng ngả, theo đúng tính toán sẽ ngã thẳng vào lòng Lục Cảnh Dương. Cô đã chuẩn bị sẵn một khuôn mặt nhu mì nhất, đáng thương nhất để ngước nhìn anh.

Nhưng, thực tế lại tàn nhẫn hơn cô tưởng.

Lục Cảnh Dương không hề có ý định đưa tay ra đỡ. Anh thản nhiên lùi lại một bước, đôi mắt lạnh lẽo nhìn cô ngã oạch xuống lớp tuyết dày.

"Bịch!"

Cái lạnh của tuyết thấm qua lớp quần áo mỏng manh, mông đau điếng khiến Khương Miên suýt chút nữa là văng tục. Nhưng cô kiềm chế được. Cô ngồi trên tuyết, ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn anh, giọng run rẩy:

"Anh... anh không thấy tôi ngã sao?"

Lục Cảnh Dương không trả lời ngay. Anh khoanh tay trước ngực, đôi mắt chim ưng quét từ đỉnh đầu xuống đến đôi giày vải thêu hoa lạc quẻ của cô. Một lúc lâu sau, anh mới cất giọng trầm thấp, khàn đặc:

"Đồng chí Khương Miên, đúng không?"

"Vâng..." Cô sụt sịt, đưa bàn tay trắng nõn ra, ý định muốn anh kéo dậy.

Lục Cảnh Dương không nhìn vào bàn tay cô, anh lạnh lùng nói với người cán bộ đi cùng: "Đội 7 chúng tôi cần người biết làm việc, không cần tiểu thư đến để biểu diễn kịch nói. Nếu cô ấy ngay cả việc đi đứng cũng không xong, thì đừng nói đến chuyện cầm cuốc. Đưa cô ấy về khu tập thể, trừ trước một điểm công vì thái độ lao động không nghiêm túc."

Khương Miên chết lặng. Điểm công? Trừ điểm? Người đàn ông này bị làm bằng đá à?

Cô thu tay về, nắm chặt vạt áo. Trong lòng Khương Miên bùng lên một ngọn lửa nhỏ. Cô chưa bao giờ thất bại trước đàn ông, đặc biệt là kiểu đàn ông trông có vẻ ngoài lạnh trong nóng như thế này. Nhưng Lục Cảnh Dương này dường như không nằm trong quy luật đó.

Anh quay lưng đi, bóng dáng cao lớn lồng lộng giữa màn tuyết, giọng nói vẫn vọng lại đầy uy quyền: "Nhắc lại một lần nữa, ở thôn Hồng Kỳ, không có anh hay em, chỉ có đồng chí và đội trưởng. Muốn ăn cơm thì phải dùng sức lực mà đổi. Những chiêu trò vô ích này, tốt nhất cô nên cất đi."

Lâm Hồng đứng bên cạnh cười hì hì, cố ý nói to: "Nghe thấy chưa? Đội trưởng Lục ghét nhất là loại người uốn éo như cô đấy. Đừng tưởng có chút nhan sắc là làm loạn được ở đây."

Khương Miên nhìn theo bóng lưng của Lục Cảnh Dương, đôi mắt không còn vẻ nhu nhược ban nãy. Cô đứng dậy, phủi sạch tuyết bám trên người, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi.

"Đội trưởng Lục sao? Được, chúng ta cứ chờ xem."

Cô biết, ấn tượng đầu tiên của Lục Cảnh Dương về cô là "giả tạo" và "phiền phức". Nhưng anh không biết rằng, cô gái trước mặt anh giờ đây không còn là Khương Miên của ngày xưa nữa. Cô có sự kiêu hãnh của một đại tiểu thư và sự bền bỉ của một kẻ luôn đạt được mục đích mình muốn.

Tối hôm đó, trong căn nhà tập thể chật hẹp và lạnh lẽo, Khương Miên nằm trên giường đất cứng ngắc. Tiếng gió bấc rít qua khe cửa nghe như tiếng gào thét của những linh hồn. Các thanh niên tri thức khác đang tụ tập bàn tán, họ cố ý cô lập cô, không cho cô ngồi gần bếp sưởi.

Khương Miên không tranh giành. Cô lẳng lặng lấy trong túi xách ra một chiếc khăn len đỏ rực — món đồ duy nhất còn sót lại từ thế kỷ 21 mà cô mang theo trong không gian (hoặc đơn giản là di vật của nguyên thân). Màu đỏ rực rỡ ấy như một lời tuyên chiến với mùa đông xám xịt và người đàn ông sắt đá kia.

Lục Cảnh Dương, anh nghĩ tôi là bình hoa sao? Vậy tôi sẽ cho anh thấy, đóa hoa nhài này không chỉ biết tỏa hương, mà còn có gai. Và những cái gai đó, sẽ chỉ dịu lại khi nằm trong lòng bàn tay anh mà thôi.

Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn hiện tại, trong văn phòng đội sản xuất, Lục Cảnh Dương đang ngồi bên ngọn đèn dầu tù mù. Anh cầm cây bút chì, gạch một đường đậm dưới tên "Khương Miên".

"Phiền phức." — Anh lẩm bẩm, chân mày nhíu chặt. Trong thâm tâm anh, những cô gái xinh đẹp thường đi kèm với rắc rối, và anh thì ghét nhất là rắc rối.

Anh không hề hay biết rằng, sự "phiền phức" này sẽ sớm khiến anh phải thức trắng đêm không phải vì sổ sách, mà vì sự hiện diện của cô trong tâm trí.