Tiếng chuông đồng tập hợp vang lên khô khốc giữa cái tĩnh lặng của buổi sớm mai. Khương Miên bật dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng vì cái lạnh ngấm qua lớp tường đất. Cô nhìn quanh căn phòng tập thể: Những chiếc chăn bông vá chằng vá đắp, mùi hơi người trộn lẫn với mùi khói than tổ ong nồng nặc.
Lâm Hồng đã dậy từ sớm, đang đứng trước gương đồng vỡ một góc, vừa chải mái tóc thắt bím vừa liếc nhìn Khương Miên bằng nửa con mắt.
"Đến giờ rồi tiểu thư ạ. Ở đây không có vú em bưng nước rửa mặt đâu, chậm chân là mất phần điểm công buổi sáng đấy." – Lâm Hồng cười khẩy, cố tình hất một chút nước lạnh từ chậu gỗ văng về phía giường của Khương Miên.
Khương Miên bình thản bước xuống giường. Cô không thèm nhìn Lâm Hồng lấy một cái, đôi bàn tay trắng nõn lướt qua mái tóc dài hơi rối, nhanh chóng tết thành một bím tóc gọn gàng sau gáy. Vẻ điềm tĩnh của cô khiến Lâm Hồng cảm thấy mình như đang đấm vào bông, vừa tức tối vừa khó chịu.
Tại kho nông cụ của đội sản xuất số 7, đám đông xôn xao nhận việc. Lục Cảnh Dương đứng đó, đôi chân dài vững chãi trong đôi ủng da, cầm cuốn sổ cũ ghi chép. Gương mặt anh dưới ánh nắng sớm trông càng thêm nghiêm nghị, khó gần.
Lâm Hồng nhanh chân chạy tới, giả vờ nhiệt tình: "Đội trưởng Lục, Khương Miên nói cô ấy mới đến nên muốn nhận việc nhẹ. Tôi thấy hay là để cô ấy đi cắt cỏ ở đầm lầy phía Tây nhé? Chỗ đó cỏ mềm, chắc hợp với tiểu thư Thượng Hải."
Đầm lầy phía Tây? Những người dân làng đứng gần đó khẽ xì xào. Cỏ ở đó tuy mềm nhưng bùn ngập đến đầu gối, lại có rất nhiều đỉa và muỗi rừng, là nơi mà ngay cả đàn ông lực lưỡng cũng ngại tới.
Lục Cảnh Dương ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Khương Miên. Anh đang chờ xem cô gái này sẽ dùng chiêu trò gì để trốn tránh. Khóc lóc? Hay lại lao vào lòng anh để "xin xỏ"?
Khương Miên bước tới. Cô nhìn chiếc liềm cũ gỉ sét mà Lâm Hồng đang đưa cho mình, rồi nhìn thẳng vào mắt Lục Cảnh Dương. Một giây trước, cô thấy anh đang nhìn mình với vẻ khinh thường. Khương Miên khẽ nhếch môi, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh như một thanh kiếm tuốt vỏ.
Cô không nhìn Lục Cảnh Dương, mà quay sang Lâm Hồng, giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
"Đồng chí Lâm Hồng, cô vừa nói tôi là tiểu thư nên cần được ưu tiên? Ở thôn Hồng Kỳ này, mọi người đều là giai cấp vô sản lao động bình đẳng như nhau. Cô đang tuyên truyền tư tưởng đặc quyền à?"
Lâm Hồng tái mặt, lắp bắp: "Tôi... tôi không có!"
"Không có?" Khương Miên tiến lên một bước, khí thế áp đảo khiến Lâm Hồng lùi lại. "Cô đưa cho tôi chiếc liềm gỉ này, lại bảo tôi ra đầm lầy làm việc một mình mà không có người hướng dẫn. Nếu tôi bị tai nạn lao động, cô có gánh nổi trách nhiệm phá hoại sức lao động của thanh niên tri thức không? Hay là cô muốn tôi cùng đồng chí lên văn phòng Bí thư thôn làm rõ về sự 'quan tâm đặc biệt' này của cô?"
Đám đông im phắt. Họ chưa từng thấy thanh niên tri thức nào mới đến mà lại đanh thép, dùng lý lẽ sắc bén như vậy.
Lâm Hồng xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai, không nói được lời nào. Khương Miên thản nhiên giật lấy chiếc liềm bén hơn trong tay Lâm Hồng, rồi xoay người bước đi. Dáng đi của cô thẳng tắp, kiêu sa giữa những lớp áo bông thô kệch.
Lục Cảnh Dương đứng trong bóng tối của kho thóc, chứng kiến toàn bộ màn kịch. Đôi mắt anh nheo lại, bàn tay đang cầm bút chì khẽ siết chặt.
Quả nhiên. – Anh thầm nghĩ. Cô gái này hoàn toàn không yếu đuối. Sự nũng nịu hôm qua chỉ là một lớp mặt nạ để lừa gạt mình. Trong đầu anh lập tức dán nhãn cho Khương Miên: "Kẻ tâm cơ, giả tạo." Với một người đàn ông chính trực và đơn giản như Lục Cảnh Dương, anh ghét nhất là những người dùng diễn xuất để đạt được mục đích. Sự ác cảm của anh đối với cô không những không giảm mà còn tăng thêm một bậc.
Đến giữa buổi, cái nắng hanh khô của mùa đông bắt đầu làm da mặt Khương Miên nứt nẻ. Việc cắt cỏ dưới đầm lầy thực sự là một cực hình. Bùn lạnh buốt thấm qua ống quần, đôi tay vốn chỉ để cầm bút lông giờ đây rướm máu vì cạnh cỏ sắc.
Lục Cảnh Dương đi tuần quanh các khu vực lao động. Từ xa, anh thấy bóng dáng nhỏ bé của Khương Miên đang vật lộn giữa bãi bùn. Cô không hề kêu ca, dù mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Sự kiên cường này khiến anh hơi ngạc nhiên, nhưng sự nghi ngờ vẫn chiếm ưu thế.
Vừa thấy bóng dáng cao lớn của Lục Cảnh Dương xuất hiện trên bờ đê, "công tắc" diễn xuất của Khương Miên lập tức bật lên.
Cô buông liềm, loạng choạng ngã ngồi xuống đống cỏ, hai tay ôm lấy cổ chân, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại vì đau đớn. Khi anh bước lại gần, cô ngước đôi mắt ngấn lệ lên, giọng nói khàn khàn đầy vẻ tủi thân:
"Đội trưởng Lục... hình như chân tôi bị cái gì cắn rồi... đau quá, tôi không đứng dậy nổi."
Lục Cảnh Dương dừng bước chân cách cô hai mét. Anh khoanh tay, nhìn xuống đôi chân đang dính đầy bùn của cô với ánh mắt không chút thương hại.
"Lúc nãy đồng chí Khương còn rất dõng dạc đòi đi báo cáo Bí thư cơ mà?" Anh lạnh lùng mỉa mai, "Sao bây giờ lại biến thành con mèo ướt thế này?"
Khương Miên cắn môi, nước mắt chực trào: "Anh... sao anh lại nói thế? Trước mặt người ngoài tôi phải mạnh mẽ, nhưng trước mặt anh... tôi thực sự rất mệt."
Lục Cảnh Dương cười lạnh một tiếng. Anh đã chứng kiến cô "vả mặt" Lâm Hồng sắc sảo như thế nào, giờ nhìn cô diễn vẻ tội nghiệp này, anh chỉ thấy nực cười.
"Đừng diễn nữa. Khương Miên, tôi nói cho cô biết, những người đàn ông khác trong thôn có thể bị đôi mắt này của cô lừa, nhưng tôi thì không. Muốn nghỉ ngơi thì làm cho xong phần việc được giao, đừng có dùng cái chiêu 'làm nũng' rẻ tiền đó với tôi."
Nói xong, anh lạnh lùng quay lưng đi thẳng, không thèm liếc nhìn cô thêm một lần nào.
Khương Miên ngồi sụp xuống đống cỏ. Nước mắt vốn là giả, giờ đây lại có chút thật lòng trào ra vì tức giận. Người đàn ông này... anh ta thực sự là gỗ đá sao? Cô đã hạ mình đến mức đó, vậy mà anh ta lại sỉ nhục sự "làm nũng" của cô là rẻ tiền?
"Lục Cảnh Dương, anh cứ đợi đấy!" – Khương Miên nghiến răng lầm bầm, trong mắt xẹt qua một tia bướng bỉnh.
Cô không biết rằng, trên bờ đê, Lục Cảnh Dương dù đi thẳng nhưng bước chân lại hơi khựng lại. Anh đưa tay lên day day thái dương. Mùi hương nhài nhạt trên người cô khi nãy bay theo gió lướt qua mũi anh, khiến trái tim vốn tĩnh lặng của anh thoáng chút xao động. Nhưng ngay lập tức, anh gạt đi. Một cô gái không thành thật như vậy, anh tuyệt đối không thể để bị lừa.
Hố sâu định kiến giữa hai người, vào ngày thứ hai ở thôn Hồng Kỳ, đã chính thức sâu thêm một trượng.