MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng LụcChương 3: BỮA CƠM LẠNH LẼO VÀ SỰ PHỚT LỜ

Xuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng Lục

Chương 3: BỮA CƠM LẠNH LẼO VÀ SỰ PHỚT LỜ

1,312 từ · ~7 phút đọc

Cái lạnh của vùng cực Bắc vào ban đêm có thể khiến mọi ý chí sắt đá nhất đều phải tan chảy. Khương Miên lết đôi chân sưng tấy trở về khu tập thể khi hoàng hôn đã tắt lịm từ lâu. Bùn trên ống quần đã khô cứng lại, cọ vào da thịt đau rát.

Vừa bước vào cửa, không khí ấm áp duy nhất từ lò sưởi cũng bị đám thanh niên tri thức chiếm trọn. Lâm Hồng đang cùng mấy cô gái khác vừa ăn khoai lang nướng vừa cười nói rôm rả. Thấy Khương Miên vào, tiếng cười bỗng khựng lại, thay vào đó là những ánh mắt mỉa mai.

"Ôi, đại tiểu thư về rồi kìa. Cắt cỏ đầm lầy vui không? Nghe nói Đội trưởng Lục còn 'đặc biệt' đến thăm cô cơ mà?" Lâm Hồng lên tiếng, giọng điệu đầy sự châm chọc.

Khương Miên không nói một lời. Cô đi thẳng đến góc giường của mình, lẳng lặng lấy chiếc khăn mặt cũ định đi lấy nước rửa ráy.

"Đừng tìm nữa." Một thanh niên tri thức nam tên là Trần Đại lên tiếng, có chút thương hại nhìn cô. "Phiếu lương thực của cô... ban chiều lúc phát lương thực bù, Lâm Hồng nói cô bận nên nhận hộ rồi. Nhưng hình như lúc về cô ta lỡ tay làm rơi vào bếp lửa..."

Khương Miên khựng lại. Đôi mắt cô vốn dĩ đang mệt mỏi bỗng chốc lạnh thấu xương. Cô quay sang nhìn Lâm Hồng. Cô ta đang nhai dở miếng khoai, nhún vai một cách vô tội:

"Lúc đó đông người quá, tôi lỡ tay thật mà. Khương Miên, cô đanh đá thế chắc là tự tìm cách giải quyết được thôi đúng không? Hay là lại đi tìm Đội trưởng Lục mà làm nũng? Tiếc là anh ấy vừa đi họp trên công xã rồi, tối nay không về đâu."

Khương Miên siết chặt chiếc khăn mặt trong tay. Nếu là Khương Miên của ngày hôm qua, cô nhất định sẽ lao vào xé xác Lâm Hồng. Nhưng lúc này, cô quá mệt. Cơn đói và cái lạnh đang bào mòn sức lực của cô. Quan trọng nhất, cô nhận ra một điều: Ở đây, sự yếu đuối hay mạnh mẽ của cô đều bị Lục Cảnh Dương coi là diễn kịch. Nếu cô làm loạn bây giờ, người chịu thiệt duy nhất chính là cô khi anh trở về.

Cô không cãi vã, không khóc lóc. Khương Miên lẳng lặng quay người đi ra khỏi phòng.

Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi lại. Khương Miên đi đến văn phòng đội sản xuất. Cô biết Lục Cảnh Dương thường để chìa khóa dự phòng dưới tảng đá cạnh cửa. Cô không định ăn cắp, cô chỉ muốn tìm một chút nước nóng và hơi ấm.

Nhưng khi cô vừa chạm vào tay nắm cửa, một bóng đen cao lớn từ phía sau tiến lại. Ánh trăng mờ đục hắt lên gương mặt nghiêm nghị của Lục Cảnh Dương. Anh vừa đi họp về, trên vai vẫn còn vương những bông tuyết chưa tan.

"Cô làm gì ở đây?" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ cảnh giác.

Khương Miên xoay người lại. Dưới ánh trăng, khuôn mặt cô trắng bệch, đôi môi tím tái vì lạnh. Theo thói quen, cô định định thốt lên: "Anh Dương, tôi đói quá..." nhưng lời nói chưa kịp ra khỏi miệng đã bị ánh mắt sắc như dao của anh chặn lại.

Anh nhìn bàn tay cô đang đặt trên tay nắm cửa, lạnh lùng nói: "Đồng chí Khương, tôi đã nói rồi, đừng dùng những hành động mờ ám này. Cô định lẻn vào văn phòng tôi để trộm phiếu lương thực sao? Hay định tạo ra một hiện trường 'tình cờ gặp gỡ' nữa?"

Khương Miên nhìn anh, đột nhiên thấy nực cười vô cùng. Sự uất ức dâng lên tận cổ họng, nhưng thay vì tuôn trào, cô lại nuốt ngược vào trong. Đôi mắt cô vốn dĩ luôn long lanh sự giả vờ, giờ đây lại phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.

"Đội trưởng Lục nghĩ quá nhiều rồi." Cô lạnh nhạt nói, giọng nói không còn một chút nũng nịu, không còn một chút hơi ấm. "Tôi chỉ định tìm chút nước nóng thôi. Nhưng có lẽ tôi tìm nhầm chỗ rồi."

Cô lướt qua anh, không thèm nhìn thêm một cái. Sự phớt lờ đột ngột này khiến Lục Cảnh Dương sững người. Trong ký ức ngắn ngủi của anh về cô, cô luôn là người tìm mọi cách để dính lấy anh, dùng mọi lời lẽ ngọt ngào để cầu lợi. Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ như người đi đường.

"Đứng lại." Lục Cảnh Dương gọi giật giọng.

Khương Miên dừng bước, nhưng không quay đầu: "Đội trưởng còn chỉ thị gì không? Tôi còn phải về để xem có chết đói tối nay không nữa."

Lục Cảnh Dương nhíu mày. Anh lấy trong túi ra một phong thư: "Người nhà cô gửi thư và ít tiền. Tôi định mai mới đưa, nhưng thấy cô có vẻ... không ổn lắm."

Khương Miên quay lại, nhận lấy phong thư từ tay anh. Ngón tay cô chạm vào bàn tay nóng hổi của anh, một cảm giác tê dại truyền qua, nhưng cô lập tức thu tay lại như thể chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu.

"Cảm ơn Đội trưởng." Cô nói ngắn gọn, rồi quay lưng đi thẳng vào màn tuyết.

Lục Cảnh Dương đứng chôn chân tại chỗ. Anh nhìn bóng dáng mảnh mai ấy lọt thỏm giữa trời đông giá rét. Trong giây phút đó, một linh cảm không lành trỗi dậy trong lòng anh. Cô gái này không làm nũng nữa, cô không cười với anh nữa... tại sao anh lại cảm thấy khó chịu hơn cả khi cô lừa gạt mình?

Anh lắc đầu, cố xua đi ý nghĩ đó. Chắc chắn lại là một chiêu trò mới. 'Lạt mềm buộc chặt' sao? Khương Miên, cô quả nhiên có rất nhiều mặt.

Đêm đó, Khương Miên không ăn gì. Cô ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, mở thư ra xem. Là thư của gia đình nguyên thân, trong đó chỉ có vài đồng tiền lẻ và lời nhắn nhủ khô khan: "Đừng làm phiền gia đình nữa, hãy tự cải tạo cho tốt."

Khương Miên cười nhạt, xé nát bức thư. Ở thế giới này, cô thực sự không còn ai. Đội trưởng Lục sắt đá, Lâm Hồng hiểm độc, gia đình ruồng bỏ...

"Lục Cảnh Dương..." Cô thầm gọi tên anh, ánh mắt đầy vẻ bướng bỉnh. "Anh muốn tôi mạnh mẽ đúng không? Anh muốn tôi đừng làm nũng đúng không? Được, vậy từ nay về sau, tôi sẽ cho anh thấy thế nào là một Khương Miên không có trái tim."

Những ngày sau đó, Khương Miên thực sự biến thành một người khác. Cô làm việc nhiều hơn bất kỳ ai, không kêu ca, không phàn nàn. Cô đối mặt với sự bắt nạt của Lâm Hồng bằng sự im lặng đáng sợ hoặc những cú phản đòn chí mạng. Và quan trọng nhất, cô hoàn toàn coi Lục Cảnh Dương như không khí.

Mối quan hệ của họ rơi vào trạng thái đóng băng hoàn toàn. Lục Cảnh Dương đứng từ xa nhìn cô gầy đi trông thấy, nhìn đôi bàn tay cô chai sần, lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác hối lỗi mà chính anh cũng không dám thừa nhận. Nhưng sự kiêu hãnh của một người đàn ông và định kiến quá lớn khiến anh vẫn đứng yên tại chỗ.

Đó là sự khánh kiệt của lòng tin. Họ đang đứng ở hai đầu của một cây cầu gãy, và người duy nhất có thể nối lại nó, chính là sự hối hận đang âm ỉ cháy trong lòng Đội trưởng Lục.