MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng LụcChương 4: XƯƠNG RỒNG TRÊN TUYẾT TRẮNG

Xuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng Lục

Chương 4: XƯƠNG RỒNG TRÊN TUYẾT TRẮNG

1,293 từ · ~7 phút đọc

Trận tuyết lớn đêm qua đã phủ một lớp dày đặc lên mái nhà tranh của khu tập thể thanh niên tri thức. Khương Miên thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn, hơi lạnh buốt giá làm đôi môi cô khô nứt, rướm máu. Cô nhìn vào tấm gương vỡ, thấy một khuôn mặt gầy đi trông thấy nhưng đôi mắt lại sáng quắc, lạnh lùng như băng trinh.

Từ sau đêm nhận bức thư gia đình, Khương Miên đã hiểu ra một chân lý: Ở thời đại này, nếu không có ai chống lưng, bản thân phải trở thành cái lưng vững chắc nhất cho chính mình.

Cô lẳng lặng lấy chiếc khăn quàng cổ đỏ rực quấn quanh mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo. Sáng nay, cô không đợi Lâm Hồng gọi, cũng không đợi tiếng chuông tập hợp. Cô là người đầu tiên có mặt tại sân kho để nhận việc.

Lục Cảnh Dương đã ở đó. Anh đang đứng cạnh đống củi khô, ánh đèn bão hắt lên bờ vai rộng lớn của anh những mảng sáng tối chập chờn. Thấy Khương Miên bước tới, anh vô thức đứng thẳng người dậy, ánh mắt lướt qua cô, định bụng chờ xem hôm nay cô sẽ dùng bộ dạng gì để đối mặt với anh sau sự lạnh lùng đêm đó.

Nhưng Khương Miên thậm chí không nhìn anh lấy một cái. Cô bước thẳng tới chỗ gã quản lý nông cụ, giọng nói bình thản nhưng dứt khoát:

"Đồng chí quản lý, hôm nay tôi đăng ký làm ở tổ đốn củi trên sườn núi phía Bắc."

Gã quản lý ngẩn người, ngay cả Lục Cảnh Dương cũng khựng lại. Sườn núi phía Bắc là nơi dốc cao, củi ở đó cứng và rất khó vận chuyển, thường chỉ dành cho đàn ông.

"Đồng chí Khương, chỗ đó không hợp với phụ nữ. Cô nên đi quét dọn kho thóc thì hơn." Gã quản lý ái ngại nhìn đôi tay mảnh mai của cô.

"Tôi làm được. Cứ ghi tên tôi vào." Khương Miên lạnh nhạt đáp, rồi cô lách qua người Lục Cảnh Dương như thể anh chỉ là một tảng đá ven đường.

Lục Cảnh Dương nheo mắt, cảm giác khó chịu trong lòng lại trỗi dậy. Anh bước tới, chặn đường cô, giọng trầm thấp đầy vẻ áp bức:

"Khương Miên, đừng có đem tính mạng ra để làm loạn. Sườn núi phía Bắc đang đóng băng, cô lên đó chỉ để làm vướng chân người khác thôi à?"

Khương Miên dừng bước, ngước mắt nhìn anh. Không có nước mắt, không có vẻ nũng nịu "Anh Dương ơi tôi đau chân", chỉ có một cái nhìn phẳng lặng đến đáng sợ.

"Đội trưởng Lục, anh lo tôi làm vướng chân người khác, hay lo tôi không kiếm đủ điểm công để nộp cho đội? Nếu tôi làm không xong, cứ việc trừ phiếu lương thực của tôi như anh vẫn thường làm. Còn bây giờ, phiền anh tránh đường."

Lục Cảnh Dương đứng chôn chân. Cô gọi anh là "Đội trưởng Lục", một cách xưng hô xa cách đến mức anh cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Anh định nói gì đó, nhưng nhìn thấy vệt máu khô trên môi cô và đôi bàn tay đã bắt đầu thô ráp, lời nói lại nghẹn ở cổ họng. Cô không còn diễn kịch nữa, cô đang thực sự dùng mạng sống để chống chọi với anh.

Buổi sáng trên sườn núi phía Bắc, gió rít gào như thú dữ. Khương Miên cầm chiếc rìu nặng nề, từng nhát, từng nhát bổ xuống những cành cây khô. Mỗi nhát rìu là một lần cô trút bỏ sự yếu đuối của mình. Những thanh niên nam giới xung quanh ban đầu còn cười nhạo, nhưng khi thấy cô gái nhỏ bé ấy làm việc liên tục bốn tiếng đồng hồ không nghỉ, ánh mắt họ chuyển từ khinh thường sang nể phục.

Giữa giờ nghỉ, Lâm Hồng và mấy cô gái khác mang cơm đến. Thấy Khương Miên lấm lem nhưng kiên cường, Lâm Hồng lại ngứa miệng:

"Ôi, nhìn xem ai đang cố làm anh hùng kìa. Khương Miên, cô tưởng cô làm thế này thì Đội trưởng Lục sẽ chú ý đến cô sao? Anh ấy vừa mới khen tôi gánh nước khéo đấy."

Khương Miên uống một ngụm nước lạnh đến buốt răng, cô liếc nhìn Lâm Hồng, nhếch môi cười nhạt:

"Lâm Hồng, nếu cô còn rảnh rỗi để khoe khoang, thì nên đi xem lại sấp phiếu vải trong túi cô đi. Ban sáng tôi thấy có con chuột gặm nhấm gì đó trong khu tập thể đấy. Đừng để đến lúc mất rồi lại phải 'lỡ tay' làm cháy phiếu lương thực của người khác để bù vào."

Mặt Lâm Hồng biến sắc, lập tức ngậm miệng. Khương Miên của bây giờ không còn là kẻ chỉ biết kêu đau, cô ấy giống như một con báo tuyết, lặng lẽ nhưng có thể vồ lấy cổ họng đối phương bất cứ lúc nào.

Chiều hôm đó, Lục Cảnh Dương không kìm lòng được mà đi lên sườn núi phía Bắc. Anh đứng nấp sau một gốc cây đại thụ, quan sát cô. Anh thấy cô hì hục vác bó củi to hơn cả thân hình mình, bước đi xiêu vẹo trên nền tuyết trơn trượt. Có một khoảnh khắc, cô trượt chân ngã quỵ, bó củi đè nặng lên lưng.

Lục Cảnh Dương siết chặt nắm đấm, định lao ra. Nhưng anh thấy cô nghiến răng, dùng hết sức bình sinh đẩy bó củi ra, tự mình đứng dậy. Cô không nhìn quanh tìm sự giúp đỡ, cô chỉ lau vết bùn trên mặt rồi tiếp tục làm việc.

Trái tim Lục Cảnh Dương bỗng nhói lên một cái. Đây chẳng phải là điều anh muốn sao? Một người lao động trung thực, không chiêu trò, không giả tạo. Nhưng tại sao khi nhìn thấy cô như vậy, anh lại không thấy vui? Anh thấy hối hận. Anh hối hận vì đã quá khắt khe, hối hận vì đêm đó đã mắng cô "rẻ tiền".

Tối muộn, khi Khương Miên vác bó củi cuối cùng về kho, cô thấy Lục Cảnh Dương đang đứng đợi sẵn. Anh cầm một lọ cao dược trên tay, bước tới gần cô.

"Khương Miên, đây là thuốc trị nứt nẻ..."

Khương Miên không dừng lại, cô thản nhiên bước qua anh, để lại một câu nói lạnh lùng:

"Cảm ơn Đội trưởng, nhưng tôi không cần thứ thuốc 'rẻ tiền' của anh. Điểm công hôm nay anh cứ ghi đủ cho tôi là được."

Lục Cảnh Dương đứng lặng giữa màn đêm, lọ thuốc trong tay bỗng trở nên nặng nề như ngàn cân. Cô dùng chính lời nói của anh để tát vào mặt anh. Sự khánh kiệt của lòng tin không phải là khi cô nói dối anh, mà là khi ngay cả sự quan tâm chân thành nhất của anh, cô cũng không còn thèm khát nữa.

Khương Miên trở về phòng, cơ thể mỏi nhừ nhưng tâm hồn lại vô cùng tỉnh táo. Cô biết, Lục Cảnh Dương bắt đầu lung lay rồi. Nhưng chưa đủ. Anh vẫn còn nghi ngờ cô đang chơi chiêu "lạt mềm buộc chặt". Vậy thì cô sẽ cho anh thấy, đóa nhài này khi đã tuyệt tình thì sẽ lạnh hơn cả tuyết tháng Chạp.

Cô lôi từ trong không gian bí mật (vốn là món quà nhỏ từ lúc xuyên không nhưng cô chưa dùng tới) một miếng bánh quy sô-cô-la, chậm rãi nhai. Vị ngọt đắng lan tỏa, giống như cuộc đời này vậy.

Lục Cảnh Dương, anh tưởng anh là người điều khiển cuộc chơi này sao? Không, từ giây phút này, tôi mới là người cầm trịch.