Cái bụng rỗng tuếch là thứ dễ dàng đánh gục ý chí con người nhất. Khương Miên nằm trên giường đất, cảm nhận cơn đói cồn cào như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm dạ dày. Số tiền ít ỏi gia đình gửi đến chẳng thấm vào đâu so với giá cả chợ đen, mà phiếu lương thực thì đã bị Lâm Hồng hủy hoại. Nếu cứ tiếp tục dựa vào số điểm công ít ỏi từ việc đốn củi, có lẽ cô sẽ chết rét trước khi mùa xuân kịp đến.
Khương Miên ngồi dậy, đôi mắt trong đêm tối sáng lên một tia quyết tâm. Cô không thể chờ đợi sự ban phát của Lục Cảnh Dương, càng không thể để đám người Lâm Hồng xem thường.
Sáng hôm sau, Khương Miên không lên núi đốn củi. Cô đăng ký nghỉ một buổi với lý do "sức khỏe không tốt".
Lục Cảnh Dương khi nghe quản lý báo cáo, chân mày anh nhíu chặt lại. Anh liếc nhìn về phía khu tập thể, lòng thầm nghĩ: Cuối cùng cũng không chịu nổi nữa sao? Lại định dùng chiêu ốm đau để gọi mình tới? Anh cố tình giữ vẻ mặt lạnh lùng, tự nhủ sẽ không bước chân tới đó, để xem cô "diễn" được bao lâu.
Nhưng Lục Cảnh Dương đã lầm. Khương Miên không hề nằm trên giường chờ anh.
Cô tìm đến nhà của thím Tư – người phụ nữ có tiếng nói và khéo tay nhất thôn Hồng Kỳ. Khương Miên biết thím Tư đang đau đầu vì chiếc áo cưới của cô con gái sắp lấy chồng trên huyện. Vải vóc thời này rất hiếm, thím Tư lỡ tay cắt hỏng một mảng lớn ở vai áo, khiến cả nhà lo lắng đến mất ăn mất ngủ.
"Thím Tư, cháu có thể sửa được chiếc áo này." Khương Miên đứng trước cổng, chiếc khăn đỏ che nửa khuôn mặt, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin.
Thím Tư nhìn cô gái thanh niên tri thức mảnh khảnh, nửa tin nửa ngờ: "Cô là người thành phố, biết cầm kim sao?"
Khương Miên không nói nhiều, cô lấy ra một chiếc kim khâu nhỏ và vài sợi chỉ màu mà cô đã lén chuẩn bị. Đôi bàn tay vốn bị Lục Cảnh Dương chê là "chỉ biết làm nũng" bắt đầu lướt đi trên mặt vải. Với kiến thức của một blogger thời trang, cô không chỉ vá lại chỗ hỏng mà còn dùng kỹ thuật thêu ruy-băng hiện đại, biến vết rách thành một đóa hoa mẫu đơn rực rỡ, sống động như thật.
Thím Tư kinh ngạc đến mức đánh rơi cả chén trà: "Trời đất ơi... đẹp quá! Cái này... cái này ngay cả thợ thêu trên tỉnh cũng chưa chắc làm được!"
Khương Miên mỉm cười nhạt: "Thím Tư, cháu giúp thím chuyện này, cháu không lấy tiền. Cháu chỉ muốn đổi một ít trứng gà và một vò dưa cải."
Chỉ trong một buổi sáng, tin tức về "cô thanh niên tri thức họ Khương có đôi tay tiên" lan khắp thôn. Những bà mẹ, bà thím vốn ghét vẻ "tiểu thư" của cô bỗng chốc quay sang vây quanh, người mang khoai lang, người mang sữa dê đến nhờ cô sửa áo, thêu khăn.
Trưa hôm đó, Lục Cảnh Dương đi ngang qua nhà thím Tư để kiểm tra việc chuẩn bị đám cưới. Anh đứng sững lại khi thấy Khương Miên đang ngồi giữa đám các bà các mẹ. Cô không còn vẻ sầu muộn hay yếu ớt của mấy ngày trước. Cô mặc chiếc áo bông xanh nhạt, mái tóc tết gọn, đôi tay thoăn thoắt đưa kim. Cô cười nói dịu dàng với mọi người, nhưng khi anh vừa xuất hiện ở cổng, nụ cười trên môi cô lập tức biến mất.
Cô cụp mắt, coi anh như không khí, tiếp tục hướng dẫn thím Tư cách thắt nút chỉ.
"Đội trưởng Lục đến đấy à? Vào đây uống nước, Khương Miên giỏi lắm, nó vừa cứu chiếc áo cưới nhà tôi đấy!" Thím Tư hớn hở gọi.
Lục Cảnh Dương bước vào, cảm giác như mình là người thừa trong chính địa bàn của mình. Anh nhìn đống trứng gà và rau củ đặt cạnh chỗ Khương Miên ngồi, giọng khô khốc:
"Đồng chí Khương, cô nghỉ việc để làm những chuyện này sao? Đội sản xuất không khuyến khích việc trao đổi riêng lẻ."
Khương Miên lúc này mới ngước mắt nhìn anh. Ánh mắt cô không còn sự mong đợi, không còn sự tủi thân, chỉ còn một sự xa cách lạnh lùng đến tột độ.
"Đội trưởng Lục, tôi dùng thời gian nghỉ phép của mình để giúp đỡ bà con, và họ tự nguyện tặng quà cho tôi. Đây là tình cảm làng xóm, không phải buôn bán chợ đen. Anh muốn ghi tôi vào sổ tội gì? Tội khéo tay à?"
Đám đông xung quanh xì xào bênh vực cô: "Đúng đấy Đội trưởng, Khương Miên nó giúp không công mà, chúng tôi thấy nó gầy quá nên mới cho chút đồ ăn."
Lục Cảnh Dương bị nghẹn lời. Anh nhìn vào đôi mắt phẳng lặng của cô, thấy mình như một kẻ ác đang cố tình bới lông tìm vết. Anh cảm nhận được sự chiếm hữu và bảo vệ của người dân dành cho cô bắt đầu hình thành – một vị thế mà trước đây cô chưa bao giờ có.
"Lần sau muốn làm gì thì báo cáo một tiếng." Lục Cảnh Dương nói một câu gượng gạo rồi quay lưng bỏ đi.
Khương Miên nhìn bóng lưng anh, trong lòng không có một chút đắc thắng, chỉ có sự mệt mỏi. Cô nhận ra, khi cô bắt đầu tự lập, khi cô không còn dựa dẫm vào anh, lòng cô cũng dần nguội lạnh.
Tối hôm đó, Khương Miên về phòng với một rổ thực phẩm đầy ắp. Lâm Hồng nhìn thấy, mắt đỏ lên vì ghen tị: "Khương Miên, cô giỏi thật đấy, hết câu dẫn đàn ông giờ lại đi lấy lòng người già."
Khương Miên thản nhiên bóc một quả trứng gà luộc, chậm rãi ăn trước mặt Lâm Hồng, rồi nói nhỏ: "Lâm Hồng, thay vì lo cho tôi, cô nên lo cho cái ghế tổ trưởng của cô đi. Thím Tư nói Bí thư thôn rất hài lòng với tôi, có khi sắp tới tôi sẽ được chuyển sang làm văn thư đấy."
Lâm Hồng tức đến nghẹn họng nhưng không dám làm gì.
Bên kia vách ngăn, trong văn phòng đội trưởng, Lục Cảnh Dương ngồi nhìn lọ thuốc nứt nẻ vẫn còn đặt trên bàn. Anh chưa bao giờ thấy bối rối như lúc này. Cô không còn làm nũng, cô trở nên tài giỏi, cô được mọi người yêu mến... nhưng cô không cần anh nữa.
Anh nhớ lại đôi bàn tay trắng nõn ngày đầu tiên cô ngã vào lòng mình. Giờ đây đôi bàn tay đó đã cầm kim thêu, đã vác củi, đã tự mình gồng gánh cả cuộc đời. Lòng anh dâng lên một nỗi xót xa âm ỉ. Định kiến về sự "giả tạo" của anh đang dần sụp đổ, thay vào đó là một sự thật đau lòng: Anh đã tự tay đẩy người con gái duy nhất khiến tim anh đập nhanh ra xa.
Anh tắt đèn bão, bóng tối bao trùm. Tiếng gió mùa đông vẫn rít gào, nhưng anh cảm thấy, mùa đông này lạnh hơn mọi năm rất nhiều.