Trời đất phương Bắc như muốn thử thách sức chịu đựng của con người. Sau những ngày hanh khô là một trận bão tuyết dữ dội kéo dài suốt ba ngày đêm. Tuyết rơi dày đến mức lấp kín cả lối đi, biến thôn Hồng Kỳ thành một ốc đảo cô lập giữa đại ngàn Hắc Long Giang.
Trong căn phòng tập thể của thanh niên tri thức, hơi ấm từ lò sưởi đã sớm cạn kiệt. Củi dự trữ không đủ, phiếu than thì bị hạn chế. Lâm Hồng và những người khác co rúm trong chăn, không ngớt lời than vãn. Khương Miên là người duy nhất vẫn im lặng. Cô nằm góc giường, hơi thở nóng rực phả ra giữa không gian lạnh lẽo.
Cơn sốt ập đến như một trận lụt. Đó là kết quả của những ngày dài đốn củi quá sức và việc ngâm chân dưới đầm lầy lạnh giá. Đầu Khương Miên đau như có hàng ngàn mũi kim châm, nhưng cô vẫn nghiến răng không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Cô biết, ở đây không ai thật lòng quan tâm cô, nếu cô tỏ ra yếu đuối lúc này, Lâm Hồng nhất định sẽ dùng lời lẽ cay độc để hạ nhục cô thêm lần nữa.
"Khương Miên, dậy đi lấy nước đi! Đến lượt cô rồi đấy!" – Lâm Hồng hét lên từ trong chăn.
Khương Miên cố gắng ngồi dậy, tầm nhìn của cô nhòe đi, vạn vật đảo lộn. Cô bám tay vào thành giường gỗ, từng đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Cô không đáp lời, lẳng lặng cầm lấy chiếc xô thiếc bước ra ngoài cửa.
Vừa mở cửa, luồng gió tuyết quất thẳng vào mặt khiến Khương Miên lảo đảo. Cô đi từng bước xiêu vẹo về phía giếng nước công cộng. Tuyết ngập đến đầu gối, mỗi bước đi đều tiêu tốn toàn bộ sức lực còn lại của cô. Khi chạm tay vào dây thừng đóng băng của gàu nước, lòng bàn tay cô đau rát như bị lột da, nhưng cô vẫn cắn chặt môi đến bật máu để tỉnh táo.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn hiện ra giữa màn tuyết trắng xóa.
Lục Cảnh Dương đang cùng đội tuần tra đi kiểm tra các khu nhà ở. Anh thấy một bóng dáng gầy gò, quấn chiếc khăn đỏ rực đang vật lộn bên giếng nước. Tim anh thắt lại một cái. Gần một tuần qua, cô hoàn toàn phớt lờ anh, coi anh như không khí, khiến anh vừa tức giận lại vừa bồn chồn không yên.
Thấy cô loạng choạng sắp ngã, Lục Cảnh Dương không kịp suy nghĩ, lập tức lao tới. Anh giật lấy chiếc xô thiếc trong tay cô, giọng nói đầy vẻ tức giận nhưng ẩn chứa sự lo lắng tột độ:
"Cô điên rồi sao? Trời thế này còn ra đây lấy nước? Những người khác trong khu tập thể đâu hết rồi?"
Khương Miên ngẩng đầu. Đôi mắt vốn dĩ sắc sảo giờ đây lờ đờ vì sốt cao, hai má đỏ bừng một cách bất thường. Thấy là anh, cô không hề có biểu cảm mừng rỡ hay yếu đuối như ngày đầu. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách một cách tuyệt tình.
"Đưa xô cho tôi. Việc của thanh niên tri thức, không phiền Đội trưởng Lục quan tâm." Giọng cô khàn đặc, yếu ớt nhưng lạnh lùng.
Lục Cảnh Dương nhìn thấy môi cô nứt nẻ, thấy cả người cô run lên bần bật trong gió tuyết. Anh vươn tay định sờ lên trán cô, nhưng Khương Miên đột ngột gạt tay anh ra.
"Đừng chạm vào tôi!" Cô gần như hét lên bằng chút sức lực cuối cùng. "Anh sợ tôi lại diễn kịch đúng không? Sợ tôi lại làm nũng để trốn việc đúng không? Vậy thì đứng xa ra, để tôi tự làm."
Bàn tay Lục Cảnh Dương dừng lại giữa không trung, cứng đờ. Từng câu chữ của cô như những nhát dao chém vào lòng tự trọng và sự hối hận của anh. Anh nhớ lại đêm đó anh đã mỉa mai cô "rẻ tiền", nhớ lại ánh mắt khinh thường anh dành cho cô khi cô kêu đau chân. Giờ đây, cô đang dùng chính sự cứng rắn mà anh mong muốn để đẩy anh vào chỗ chết tâm.
"Khương Miên, em đang sốt cao lắm, nghe lời tôi..." Lần đầu tiên, anh bỏ qua cách xưng hô "đồng chí" cứng nhắc, giọng nói mang theo sự khẩn cầu.
"Tôi không nghe!" Khương Miên định giật lại chiếc xô nhưng cơn chóng mặt ập đến khiến trời đất tối sầm. Cả cơ thể cô đổ ập xuống như một cánh hoa nhài bị bão quật ngã.
Lục Cảnh Dương nhanh tay đỡ lấy cô, ôm chặt thân thể nóng hổi và gầy gò ấy vào lòng. Cảm giác nóng bỏng từ người cô truyền qua lớp áo quân đội khiến anh bàng hoàng. Cô gái này... cô ấy đã chịu đựng đến mức này mà không nói một lời nào sao?
Anh bế bổng cô lên, bất chấp tuyết rơi đầy mặt, chạy như điên về phía trạm y tế của thôn.
"Lục Cảnh Dương... buông ra..." Khương Miên mê man lẩm bẩm trong lòng anh, bàn tay nhỏ bé vẫn cố đẩy ngực anh ra. "Tôi không cần... anh thương hại... anh nói tôi... giả tạo..."
Mỗi lời cô thốt ra trong cơn mê đều như một cái tát vào mặt Lục Cảnh Dương. Anh siết chặt vòng tay, áp mặt vào mái tóc vương đầy tuyết của cô, giọng khàn đặc:
"Tôi sai rồi. Miên Miên, tôi sai rồi... Em đừng nói nữa, làm ơn."
Đến trạm y tế, bác sĩ nói cô bị viêm phổi cấp tính do lạnh và kiệt sức. Cả đêm đó, Lục Cảnh Dương ngồi bên giường bệnh. Căn phòng y tế nghèo nàn chỉ có một ngọn đèn dầu lay lắt. Anh nắm lấy bàn tay chai sần của cô – bàn tay vốn dĩ nên được nâng niu ở Thượng Hải phồn hoa, nay lại đầy những vết sẹo nhỏ vì lao động.
Anh tự trách mình. Anh là đội trưởng, anh bảo vệ được cả thôn Hồng Kỳ, nhưng lại để người con gái này bị tổn thương ngay dưới mắt mình chỉ vì cái định kiến hẹp hòi của bản thân.
Sáng sớm hôm sau, khi Khương Miên tỉnh lại, cô thấy Lục Cảnh Dương đang gục đầu bên cạnh giường, đôi mắt anh vằn lên những tia máu vì thức trắng. Thấy cô cử động, anh lập tức bật dậy, vội vàng rót một ly nước ấm:
"Em tỉnh rồi? Uống chút nước đi, bác sĩ nói em phải giữ ấm."
Khương Miên nhìn ly nước, rồi nhìn người đàn ông đang lo lắng đến phát điên trước mặt. Ánh mắt cô vẫn phẳng lặng, không có một tia cảm động. Cô đẩy ly nước ra, xoay mặt vào tường, giọng nói lạnh nhạt đến vô cảm:
"Đội trưởng Lục về đi. Tôi không muốn người khác thấy anh ở đây rồi lại nói tôi dùng bệnh tật để quyến rũ anh. Tôi gánh không nổi cái danh đó đâu."
Lục Cảnh Dương cầm ly nước, bàn tay run rẩy. Anh nhận ra, sự trừng phạt đau đớn nhất không phải là sự quát tháo hay đánh đập, mà là sự phớt lờ tột cùng từ người mình bắt đầu quan tâm. Cô không còn làm nũng, cô không còn trêu chọc anh, và đó chính là lúc anh nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất.
"Em nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ bảo người mang cháo tới." Anh để lại ly nước, lẳng lặng bước ra ngoài.
Đứng dưới hiên trạm y tế, Lục Cảnh Dương nhìn màn tuyết dần tan, nhưng băng giá trong lòng anh thì ngày càng dày thêm. Anh biết, hành trình để khiến đóa nhài này nở nụ cười với anh một lần nữa, có lẽ còn gian nan hơn cả việc băng qua đại ngàn phương Bắc.