Sau trận ốm thập tử nhất sinh, Khương Miên gầy đi trông thấy. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô xanh xao, đôi mắt vốn đã lớn giờ đây càng thêm sâu thẳm, nhưng sự kiên định trong đó thì chưa bao giờ tắt.
Ngày cô rời trạm y tế, Lục Cảnh Dương đã mang tới một túi nhỏ chứa vài quả táo đỏ và đường đỏ – những thứ cực kỳ xa xỉ trong thời đại này. Anh đứng chờ ở cửa, bóng dáng cao lớn bao trùm cả một góc sân, ánh mắt mong đợi nhìn về phía cô.
"Miên Miên, tôi đưa em về khu tập thể. Tuyết vẫn còn trơn lắm." Anh bước tới, định đưa tay đỡ lấy túi đồ trên tay cô.
Khương Miên khéo léo né tránh, cô hơi nghiêng người, tạo ra một khoảng cách vừa đủ để anh thấy được sự xa lạ.
"Cảm ơn Đội trưởng Lục, nhưng tôi tự đi được. Những thứ này... anh mang về cho người nhà anh dùng đi, tôi không dám nhận." Giọng cô bằng phẳng, không chút gợn sóng, cứ như thể người đàn ông trước mặt chỉ là một cán bộ xã đang thi hành công vụ.
Lục Cảnh Dương nhìn bàn tay mình chơi vơi giữa không trung, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh thu tay lại, nắm chặt thành đấm, giọng khàn đặc: "Chỉ là chút đồ bổ, không phải ý gì khác. Em đừng quá khắt khe với bản thân."
Khương Miên không đáp, cô bước thẳng qua anh. Gió đông thổi qua, tà áo xanh nhạt của cô bay phất phơ, trông cô mỏng manh đến mức tưởng như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay mất. Lục Cảnh Dương lặng lẽ đi sau cô, giữ khoảng cách mười bước chân. Anh nhìn bóng lưng gầy gò ấy, trong lòng trào dâng một cảm giác hối hận muộn màng.
Ngày đầu tiên cô đến, cô đã cố gắng dựa dẫm vào anh biết bao nhiêu, còn anh thì coi đó là phiền phức. Bây giờ cô không dựa dẫm nữa, anh lại thấy mình chẳng khác nào một kẻ trắng tay.
Về đến khu tập thể, việc đầu tiên Khương Miên làm là tìm gặp Bí thư thôn.
"Thưa Bí thư, tôi muốn xin chuyển sang tổ chăn nuôi ở trang trại phía bìa rừng."
Bí thư thôn kinh ngạc nhìn cô: "Đồng chí Khương, chỗ đó hẻo lánh lắm, chỉ có mấy căn nhà đất cũ, điều kiện còn khổ hơn ở đây nhiều. Cô lại vừa mới ốm dậy..."
"Tôi thích sự yên tĩnh." Khương Miên kiên quyết. "Ở đó tôi có thể tự nấu nướng, tự chăm sóc bản thân, không làm phiền đến sinh hoạt chung của các thanh niên tri thức khác."
Thực chất, cô muốn thoát khỏi sự soi mói của Lâm Hồng, và quan trọng nhất là thoát khỏi ánh mắt của Lục Cảnh Dương. Cô nhận ra, mỗi khi nhìn thấy anh, lòng cô lại gợn sóng – không phải vì yêu, mà vì nỗi uất ức vẫn còn quá lớn. Cô cần thời gian để xóa sạch dấu vết của anh ra khỏi cuộc sống mới của mình.
Tin tức Khương Miên chuyển đến chuồng bò, chuồng ngựa ở bìa rừng nổ ra như một tiếng sét giữa thôn Hồng Kỳ. Lâm Hồng hể hả: "Đúng là đồ ngốc, tự mình đâm đầu vào chỗ khổ. Để xem cô ta ở đó được bao lâu."
Lục Cảnh Dương là người biết tin cuối cùng. Khi anh chạy đến khu tập thể thì Khương Miên đã dọn đồ xong xuôi. Cô chỉ có một chiếc hòm gỗ nhỏ và sấp chăn màn cũ.
"Khương Miên! Em đứng lại cho tôi!" Lục Cảnh Dương chặn đường chiếc xe bò đang chở đồ của cô.
Khương Miên ngồi trên xe, bình thản ngước nhìn anh: "Đội trưởng Lục có chỉ thị gì? Việc điều chuyển này đã được Bí thư thôn phê duyệt."
"Tại sao lại là chỗ đó? Em có biết mùa đông ở bìa rừng có sói không? Em có biết nhà đất ở đó dột nát thế nào không?" Giọng anh run rẩy vì tức giận và lo sợ.
"Có sói cũng không đáng sợ bằng lòng người." Khương Miên nhàn nhạt nói, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, không né tránh. "Đội trưởng Lục, anh từng nói thôn Hồng Kỳ không chứa chấp người không có xương sống. Tôi đang chứng minh cho anh thấy, tôi có thể sống tốt ở bất cứ đâu, kể cả khi không có sự 'quan tâm' của anh."
Lục Cảnh Dương sững sờ. "Có sói cũng không đáng sợ bằng lòng người" – câu nói này như tát thẳng vào mặt anh. Anh nhận ra mình chính là người đã tạo ra cái "lòng người" đáng sợ đó trong mắt cô.
"Tôi không cho phép." Anh gầm lên, bàn tay siết chặt lấy thành xe bò.
"Anh không có quyền." Khương Miên đứng dậy, nhìn xuống anh từ trên xe. "Trong sổ tay cán bộ của anh không có điều khoản nào cấm thanh niên tri thức chọn nơi lao động gian khổ cả. Tránh đường cho tôi đi."
Lục Cảnh Dương nhìn thấy sự tuyệt tình trong mắt cô, đôi bàn tay anh dần nới lỏng. Chiếc xe bò lộc cộc lăn bánh, mang theo đóa nhài nhỏ của anh đi về phía bìa rừng xa xăm, để lại anh đứng giữa con đường tuyết tan, đơn độc và vụn vỡ.
Suốt một tuần sau đó, Lục Cảnh Dương như người mất hồn. Anh làm việc điên cuồng, nhưng mỗi khi đêm xuống, anh lại vô thức đi về phía bìa rừng, đứng từ xa nhìn ngọn đèn dầu leo lét trong căn nhà đất nhỏ nhoi kia.
Anh thấy cô tự mình trèo lên mái nhà để dặm lại cỏ tranh. Anh thấy cô tự mình xách những xô cám nặng nề cho bò ăn. Cô làm tất cả một mình, không một tiếng than, không một lần ngoảnh lại phía sau.
Sự cứng rắn của cô khiến anh đau lòng đến mức nghẹt thở. Anh nhận ra, sự "làm nũng" ngày xưa của cô thực ra là một món quà, là sự tin tưởng tuyệt đối cô dành cho anh. Và anh đã tự tay đập nát món quà đó.
Định kiến của anh đã chết, nhưng lòng tin của cô cũng đã khánh kiệt. Lục Cảnh Dương biết, nếu anh không làm gì đó, anh sẽ thực sự mất cô mãi mãi.
Đêm thứ tám, một trận gió tuyết cực lớn bất ngờ ập về. Lục Cảnh Dương đang ngồi trong văn phòng thì nghe tiếng sấm chớp nổ vang trời – dấu hiệu của một cơn bão tuyết lở.
"Bìa rừng..."
Tim anh đập vọt lên cổ họng. Anh vơ vội chiếc đèn bão và cây rìu, lao thẳng ra ngoài màn đêm đen kịt. Chỉ có một ý nghĩ duy nhất trong đầu anh lúc này: Khương Miên, xin em, đừng xảy ra chuyện gì.