Gió bấc rít gào qua khe núi như tiếng gào thét của loài dã thú bị thương. Đêm nay, thôn Hồng Kỳ chìm trong một màu đen đặc quánh, tuyết rơi dày đến mức đứng cách nhau ba thước cũng không nhìn rõ mặt người.
Khương Miên co quắp dưới lớp chăn mỏng trong căn nhà đất cũ kỹ ở bìa rừng. Căn nhà này vốn là kho chứa củi bỏ hoang, tường đất đã nứt nẻ, mỗi lần gió thổi qua lại nghe tiếng "răng rắc" ghê người. Cơn sốt cũ vẫn chưa dứt hẳn, khiến đầu óc cô ong ong, toàn thân rã rời. Cô nhìn ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn, cảm nhận sự cô độc thấm vào tận tủy xương.
Rầm!
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Tuyết từ trên sườn núi phía sau bị sức gió đẩy xuống, ập thẳng vào vách tường phía sau căn nhà. Một mảng tường đất lớn đổ sụp xuống, kéo theo những thanh xà gồ mục nát.
Khương Miên chỉ kịp hét lên một tiếng rồi bị đống đổ nát và bụi đất vùi lấp. Cái lạnh thấu xương của tuyết và nỗi đau đớn khi bị gỗ đè lên chân khiến cô lịm đi trong giây lát. Trong bóng tối mênh mông, cô bỗng nhớ về Thượng Hải xa xôi, nhớ về những ngày chưa xuyên không... và đột nhiên, gương mặt lạnh lùng của Lục Cảnh Dương hiện lên. Cô khẽ cười khổ, giờ này có lẽ anh đang ngủ say, hoặc đang thầm cảm ơn vì không còn kẻ "phiền phức" như cô quấy rầy.
Ở bên kia thôn, Lục Cảnh Dương đang đứng giữa sân văn phòng đội sản xuất. Anh không ngủ được. Từ lúc chập tối, lòng anh đã như lửa đốt. Tiếng sấm tuyết nổ vang khiến anh giật mình. Hướng đó... là bìa rừng!
"Đội trưởng! Gió to quá, anh đi đâu đấy?" Một thanh niên tri thức gọi với theo khi thấy Lục Cảnh Dương lao ra ngoài màn tuyết.
Lục Cảnh Dương không đáp. Anh như một con thú điên, chạy thục mạng về phía bìa rừng. Mỗi bước chân giẫm lên tuyết lún sâu, đôi ủng da nặng nề, nhưng tốc độ của anh không hề giảm. Trái tim anh đập mạnh đến mức đau nhói, cổ họng khô khốc vì gió lạnh tràn vào.
Khương Miên, em không được xảy ra chuyện gì! Tôi cầu xin em!
Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Lục Cảnh Dương chết lặng. Căn nhà đất nhỏ nhoi đã sụp đổ một nửa, tuyết trắng xóa bao trùm lấy đống đổ nát. Ngọn đèn dầu đã tắt, chỉ còn lại tiếng gió rít đầy tang tóc.
"Khương Miên! Khương Miên!"
Tiếng gào của anh xé toạc màn đêm. Anh lao vào đống bùn đất và tuyết, dùng đôi bàn tay trần đào bới điên cuồng. Gạch đá sắc cạnh cứa vào tay anh máu chảy ròng ròng, nhưng anh không cảm thấy đau. Nỗi sợ hãi mất đi cô đã hoàn toàn lấn át tất cả.
"Khương Miên, trả lời tôi đi! Miên Miên!"
Giọng anh lạc đi, mang theo sự nức nở mà cả đời này Lục Cảnh Dương chưa bao giờ để lộ. Sau mười phút đào bới trong tuyệt vọng, anh thấy một góc khăn len đỏ rực nhô ra.
Anh dùng hết sức bình sinh đẩy một thanh xà gồ lớn sang bên cạnh, rồi cẩn thận bế bóng dáng nhỏ bé đang bị vùi lấp lên. Khương Miên nằm im lìm, khuôn mặt trắng bệch dính đầy bụi đất, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được.
Lục Cảnh Dương ôm chặt lấy cô vào lòng, áp khuôn mặt run rẩy của mình vào trán cô. Cảm nhận được chút hơi ấm tàn dư, anh bật khóc – những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt cương nghị, rơi xuống má cô.
"Tôi đây... Đừng sợ, có tôi ở đây rồi..."
Anh cởi chiếc áo khoác quân đội to rộng, bọc kín lấy cô, rồi bế thốc cô chạy về phía văn phòng đội sản xuất – nơi có lò sưởi ấm nhất.
Khi Khương Miên tỉnh lại, mùi hương gỗ thông quen thuộc và hơi ấm nồng đượm bao trùm lấy cô. Cô thấy mình đang nằm trên giường trong phòng làm việc riêng của Lục Cảnh Dương.
Bên cạnh giường, người đàn ông ấy đang ngồi dưới đất, bàn tay đầy vết thương đang cầm một chiếc khăn ướt, tỉ mỉ lau đi bụi đất trên tay cô. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt lên đôi mắt anh – đôi mắt đỏ sọc vì thiếu ngủ và vì khóc, chứa đựng một sự hối hận và sủng ái sâu sắc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Khương Miên khẽ cử động, giọng nói yếu ớt: "Đội trưởng Lục..."
Lục Cảnh Dương lập tức ngẩng đầu. Thấy cô tỉnh, anh vội vàng nắm lấy tay cô, giọng run rẩy: "Em tỉnh rồi? Đau ở đâu không? Để tôi đi gọi bác sĩ..."
Khương Miên nhìn đôi bàn tay đẫm máu của anh, lòng cô run lên. Cô định rút tay lại, nhưng lần này Lục Cảnh Dương siết chặt lấy, không cho cô chạy trốn.
"Khương Miên, tôi sai rồi." Anh nghẹn ngào, cúi đầu sát vào bàn tay cô. "Đừng đi đâu nữa, đừng phớt lờ tôi nữa. Em muốn làm nũng thế nào cũng được, muốn mắng tôi thế nào cũng được... Chỉ cần em đừng rời xa tầm mắt của tôi."
Khương Miên im lặng. Cô nhìn thấy sự sụp đổ hoàn toàn của người đàn ông "mặt sắt" này. Anh không còn vẻ kiêu ngạo, không còn sự định kiến. Trước mặt cô lúc này chỉ là một người đàn ông đang lo sợ mất đi người mình yêu nhất.
"Anh nói tôi giả tạo mà." Cô khẽ thốt ra một câu, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
"Là tôi mù!" Lục Cảnh Dương ngước mắt nhìn cô, đôi mắt anh chứa đầy sự dịu dàng và kiên định chưa từng có. "Là tôi tự lừa mình dối người. Miên Miên, đóa nhài nhỏ của tôi... cho tôi một cơ hội được không? Từ nay về sau, em không cần phải mạnh mẽ với ai cả. Mọi sóng gió, để Lục Cảnh Dương này gánh cho em."
Khương Miên nhìn anh thật lâu, rồi cô khẽ nức nở, bao nhiêu uất ức suốt thời gian qua theo tiếng khóc mà trào ra. Cô không đẩy anh ra nữa, mà vùi mặt vào đôi bàn tay to rộng của anh.
Lục Cảnh Dương thở phào một hơi, anh vươn tay ôm lấy đầu cô, vuốt ve mái tóc cô một cách vụng về nhưng đầy nâng niu.
Đêm ấy, tuyết vẫn rơi bên ngoài cửa sổ, nhưng trong căn phòng nhỏ này, tảng băng giữa hai trái tim đã chính thức tan chảy. Sự quan tâm của Lục Cảnh Dương không còn là nghĩa vụ, mà là một loại bản năng khắc sâu vào xương tủy. Từ một kẻ "phiền phức", Khương Miên đã thực sự trở thành mạng sống của anh.