Ánh nắng ngày đông hanh hao chiếu qua khung cửa sổ dán giấy bản của văn phòng đội sản xuất số 7. Bên trong, hơi ấm từ lò sưởi đốt bằng than đá sưởi ấm căn phòng nhỏ, xua đi cái lạnh thấu xương của vùng cực Bắc.
Khương Miên ngồi trên chiếc ghế gỗ lót nệm bông dày, đôi chân quấn trong chiếc chăn len mới tinh. Đây là căn phòng phụ vốn dùng để chứa tài liệu, nhưng từ sau đêm định mệnh ấy, Lục Cảnh Dương đã tự tay dọn dẹp, biến nó thành nơi dưỡng bệnh cho cô. Anh dẹp bỏ mớ sổ sách bụi bặm, thay vào đó là một chiếc giường nhỏ vững chãi và một cái bàn con đặt đầy đồ bổ: đường đỏ, táo khô, và cả một hũ mật ong rừng hiếm quý.
"Cạch."
Tiếng ủng da nện xuống nền đất vang lên nhịp nhàng. Lục Cảnh Dương bước vào, vai áo vẫn còn vương chút hơi lạnh của tuyết tan. Trên tay anh là một chiếc cặp lồng sắt sáng bóng, mùi cháo thịt loãng thơm lừng lan tỏa khắp không gian.
Khương Miên khẽ ngước mắt nhìn anh. Không còn vẻ lạnh lùng như băng trinh lúc ở trạm y tế, nhưng cô cũng không vội vàng nũng nịu như ngày đầu. Cô nhìn bàn tay quấn băng gạc trắng của anh đang vụng về mở nắp cặp lồng, lòng cô khẽ thắt lại.
"Đội trưởng Lục, anh không cần làm đến mức này. Tôi tự lo được." Cô lên tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo một lớp màng ngăn cách.
Lục Cảnh Dương khựng lại, đôi mắt thâm trầm nhìn cô. Anh không đáp, chỉ lẳng lặng múc một thìa cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến tận môi cô.
"Ăn đi. Em gầy đến mức chỉ còn nắm xương, định để Bí thư công xã xuống đây khiển trách tôi vì ngược đãi thanh niên tri thức sao?"
Khương Miên mím môi, đôi mắt long lanh nhìn anh: "Anh sợ bị khiển trách, hay là sợ tôi đau?"
Câu hỏi trực diện của cô khiến người đàn ông sắt đá này lúng túng. Lục Cảnh Dương né tránh ánh nhìn của cô, cổ họng anh khẽ chuyển động: "Đừng nói nhảm. Uống cháo."
Khương Miên đột nhiên vươn tay, không phải để cầm lấy thìa, mà là nắm lấy bàn tay bị thương của anh. Lần này, Lục Cảnh Dương không rụt tay lại. Cảm giác mềm mại, ấm áp từ tay cô truyền qua khiến toàn thân anh cứng đờ.
"Tay anh còn đau không?" Cô nhỏ giọng hỏi, đôi mắt phủ một tầng sương mỏng, giọng điệu mang theo sự làm nũng đặc trưng mà anh từng ghét cay ghét đắng, nhưng giờ đây nghe lại thấy lòng mình mềm nhũn.
"Không đau." Lục Cảnh Dương nói dối. Những vết rách do đào bới trong đêm tuyết lở vẫn còn âm ỉ, nhưng so với nỗi sợ hãi mất đi cô đêm đó, chút đau đớn này chẳng là gì.
Anh nhìn cô gái trước mặt, thầm nghĩ: Thôi vậy, giả tạo cũng được, diễn kịch cũng được. Chỉ cần cô ấy còn ở đây, còn có thể nũng nịu với mình, thì dù có phải móc cả trái tim này ra, anh cũng cam lòng.
Đúng lúc này, tiếng bước chân xôn xao ngoài cửa vang lên. Lâm Hồng cùng vài thanh niên tri thức khác đẩy cửa bước vào. Họ mang theo không khí lạnh lẽo và cả những lời xì xào đố kỵ.
"Đội trưởng Lục, Bí thư gọi anh... Ơ!"
Lâm Hồng khựng lại, đôi mắt trợn ngược khi thấy cảnh tượng trước mắt: Vị Đội trưởng "mặt sắt" của họ đang kiên nhẫn đút cháo cho Khương Miên. Cảnh tượng này đối với những người thanh niên tri thức phải chịu khổ ngoài đồng ruộng chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt vào mặt.
"Đội trưởng Lục, Khương Miên đã ổn hơn rồi, sao không để cô ấy về nhà tập thể? Ở đây... không tiện lắm thì phải?" Lâm Hồng ghen tị ra mặt, giọng nói chua ngoa.
Lục Cảnh Dương chậm rãi đặt thìa xuống, ánh mắt anh khi quay sang nhìn đám người kia lập tức trở nên sắc lẹm, lạnh lùng như dao cạo.
"Nhà tập thể của các người có lò sưởi không? Có người trực 24/24 để xử lý biến chứng phổi không?" Anh đứng dậy, vóc dáng cao lớn tỏa ra áp lực ngạt thở. "Khương Miên là vì cứu kho củi của đội mà bị thương, cô ấy hiện tại là nhân viên văn thư lâm thời của tôi. Ai có ý kiến gì về việc điều phối nhân sự của đội trưởng, cứ việc lên công xã khiếu nại."
Lâm Hồng cứng họng, mặt đỏ tía tai. Ai mà không biết kho củi đó vốn đã hỏng, Khương Miên chuyển ra đó là bị cô ta ép buộc. Lục Cảnh Dương đang dùng cái danh "bảo vệ tài sản" để công khai bao che cho cô.
Khương Miên ngồi trên giường, khẽ mỉm cười đắc thắng. Cô nghiêng đầu, tựa vào thành giường, dùng giọng điệu ngây ngô nhất để "đổ thêm dầu vào lửa":
"Đội trưởng Lục, anh đừng mắng các đồng chí mà. Chắc là đồng chí Lâm Hồng cũng muốn được 'đặc biệt quan tâm' thôi. Hay là đêm nay để cô ấy ra bìa rừng ngủ thay tôi nhé?"
Lâm Hồng tức đến suýt ngất, nhưng trước ánh mắt như muốn đóng băng người khác của Lục Cảnh Dương, cô ta chỉ biết hậm hực giậm chân bỏ đi.
Căn phòng yên tĩnh trở lại. Lục Cảnh Dương quay lại nhìn Khương Miên, thấy cô đang cười tinh nghịch, anh thở dài một tiếng, trong mắt lại tràn đầy sự dung túng mà chính anh cũng không nhận ra:
"Em đấy... sau này đừng có gây chuyện với cô ta."
"Có anh bảo vệ tôi mà, đúng không Đội trưởng?" Khương Miên chớp mắt, bàn tay nhỏ bé kéo kéo gấu áo anh.
Lục Cảnh Dương khựng lại, rồi anh lẳng lặng cầm lấy bát cháo đã nguội, đi ra ngoài: "Đợi đấy, tôi đi hâm lại cháo."