Sức khỏe của Khương Miên hồi phục thần tốc dưới sự chăm sóc "tận răng" của Lục Cảnh Dương. Cô không còn phải xuống ruộng, việc của cô hằng ngày là ngồi trong văn phòng sưởi ấm, giúp anh sắp xếp sổ sách và tính toán điểm công cho bà con.
Với trí tuệ của một người hiện đại, Khương Miên nhanh chóng tối ưu hóa cách ghi chép phức tạp của thời đại này thành những bảng biểu dễ hiểu. Điều này khiến Bí thư thôn và các cán bộ vô cùng hài lòng. Địa vị của Khương Miên trong mắt người dân dần thay đổi; cô không còn là "bình hoa" thành phố, mà là "trí thức thực thụ".
Tuy nhiên, Lâm Hồng không cam tâm. Cô ta liên kết với kế toán cũ của đội – một lão già tham lam tên là Vương Tài – để tìm cách hãm hại Khương Miên.
Buổi họp toàn đội sản xuất diễn ra vào cuối tháng. Vương Tài đập bàn, chỉ vào sổ sách của Khương Miên:
"Đội trưởng Lục, tôi thấy sổ sách tháng này có vấn đề. Điểm công của hộ nhà thím Tư và nhà bác cả Lý tăng vọt bất thường. Tôi nghi ngờ đồng chí Khương Miên dùng quyền hạn cá nhân để tư lợi, lấy lòng bà con!"
Dân làng xôn xao. Điểm công chính là mạng sống, là lương thực. Nếu Khương Miên thực sự làm vậy, cô sẽ bị toàn thôn tẩy chay.
Lục Cảnh Dương ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt không chút biểu cảm. Anh nhìn sang Khương Miên. Cô đang bình thản nhấp một ngụm nước ấm, dường như không hề lo lắng.
"Đồng chí Vương Tài, ông nói tôi tư lợi?" Khương Miên đứng dậy, cô cầm theo một xấp tài liệu nhỏ. "Vậy ông có giải thích được tại sao dưới sự quản lý của ông suốt hai năm qua, sản lượng ngô của đội 7 luôn thấp hơn đội 6 tận 15%, trong khi quỹ phân bón chúng ta nhận được là như nhau?"
Mặt Vương Tài tái đi: "Cô... cô nói bậy! Đó là do đất đai..."
"Đất đai không biết nói dối, nhưng sổ sách thì có." Khương Miên dứt khoát lật từng trang giấy. "Tôi đã tính toán lại toàn bộ. Điểm công của thím Tư tăng là vì thím ấy áp dụng kỹ thuật gieo hạt mới mà tôi hướng dẫn, tỉ lệ nảy mầm đạt 98%. Còn ông, Vương kế toán, số tiền mua phân bón dư ra hàng tháng biến đi đâu? Tại sao trong nhà ông lại có thêm một chiếc xe đạp mới mà lương của ông không đủ mua?"
Cả sân bãi ồ lên. Xe đạp! Đó là tài sản cực kỳ lớn thời bấy giờ.
Lục Cảnh Dương lúc này mới đứng dậy. Anh bước tới trước mặt Vương Tài, áp lực từ người lính cũ khiến lão già run cầm cập.
"Vương Tài, tôi đã âm thầm điều tra việc này từ lâu, chỉ chờ em ấy đưa ra bằng chứng cuối cùng thôi." Lục Cảnh Dương lạnh giọng. "Từ hôm nay, ông bị đình chỉ công tác để thanh tra. Khương Miên sẽ chính thức tiếp quản vị trí kế toán trưởng của đội 7."
Lâm Hồng đứng trong góc tối, nhìn kế hoạch của mình tan tành mây khói, lòng đầy sợ hãi. Cô ta không ngờ Khương Miên lại sắc sảo đến thế, càng không ngờ Lục Cảnh Dương lại hoàn toàn tin tưởng cô đến vậy.
Tối hôm đó, sau khi đám đông đã giải tán, Khương Miên ngồi trong văn phòng thu dọn sổ sách. Lục Cảnh Dương bước vào, mang theo một bọc kẹo sữa bọc trong giấy kiếng.
"Làm tốt lắm." Anh đặt bọc kẹo lên bàn.
Khương Miên ngẩng đầu, đôi mắt cong cong: "Anh Dương, anh đã biết Vương Tài tham ô từ lâu mà vẫn để ông ta diễn kịch sao? Có phải anh muốn dùng ông ta để tôi 'lập uy' không?"
Lục Cảnh Dương khựng lại, bị nhìn thấu tâm can, anh hắng giọng: "Tôi chỉ là muốn cho em một cơ hội để mọi người nể phục thực lực của em."
Khương Miên bước tới, đứng đối diện với anh. Khoảng cách rất gần, anh có thể thấy hơi thở của cô phả ra làn khói trắng nhạt.
"Vậy... anh cũng nể phục tôi sao?" Cô nhón chân, ghé sát tai anh, giọng nói ngọt lịm như mật ong.
Lục Cảnh Dương cảm thấy hơi thở của mình rối loạn. Anh cúi xuống nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, bàn tay định đẩy cô ra lại vô thức siết lấy eo cô.
"Khương Miên, đừng trêu chọc tôi nữa." Giọng anh khàn đặc, đầy sự kìm nén.
"Nếu tôi không trêu anh, anh sẽ mãi là cái mặt sắt sao?" Khương Miên cười khẽ, đầu tựa vào lồng ngực vững chãi của anh. "Anh Dương, cảm ơn anh đã tin tôi."
Lục Cảnh Dương nhắm mắt lại, ôm chặt lấy cô vào lòng. Sự lạnh lùng suốt 28 năm qua hoàn toàn sụp đổ trước cái bẫy ngọt ngào này.