MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng LụcChương 11: LỜI TỰ THÚ DƯỚI ÁNH TRĂNG

Xuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng Lục

Chương 11: LỜI TỰ THÚ DƯỚI ÁNH TRĂNG

576 từ · ~3 phút đọc

Đêm rằm tháng Chạp, thôn Hồng Kỳ phủ một màu bạc của ánh trăng và tuyết. Đây là thời điểm nông nhàn, người dân trong thôn thường tụ tập ở sân chung để nghe đài hoặc tán gẫu.

Khương Miên được Lục Cảnh Dương đưa đi dạo quanh bờ suối đóng băng. Cô quấn chiếc khăn len đỏ nổi bật giữa nền tuyết trắng, đôi tay nhỏ bé giấu trong túi áo to sụ của anh.

"Anh Dương, anh đã bao giờ nghĩ mình sẽ cưới một cô gái thành phố chưa?" Khương Miên bất ngờ hỏi.

Lục Cảnh Dương dừng bước, nhìn dòng suối lặng lờ. "Chưa từng. Tôi là người của đất, của rừng. Những cô gái thành phố như em... quá mong manh, quá xa vời."

"Vậy sao anh lại cứu tôi? Sao lại chăm sóc tôi như thế?" Khương Miên quay sang, nhìn thẳng vào mắt anh. Cô muốn một câu trả lời thực sự, không phải sự bao che vì công việc.

Lục Cảnh Dương nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô. Anh nhớ lại những ngày cô mới đến, sự bướng bỉnh ẩn sau vẻ ngoài yếu ớt, sự sắc sảo khi đối đầu với Lâm Hồng, và cả hơi ấm nhỏ bé khi cô nằm trong lòng anh giữa đêm tuyết lở.

"Lúc đầu, tôi nghĩ em là một rắc rối." Anh thành thật nói, giọng trầm thấp. "Nhưng sau đó, tôi nhận ra mình không thể rời mắt khỏi cái 'rắc rối' này. Mỗi lần thấy em đau, tôi thấy mình còn đau hơn. Mỗi lần thấy em cười với người khác, tôi lại thấy khó chịu."

Anh tiến lại gần một bước, bàn tay thô ráp áp lên má cô, sưởi ấm cho cô.

"Khương Miên, tôi không biết nói lời hoa mỹ. Tôi chỉ biết rằng, nếu em muốn về thành phố, tôi sẽ tiễn em. Nhưng nếu em đồng ý ở lại đây... cả đời này, Lục Cảnh Dương tôi sẽ không để em phải chịu một chút ấm ức nào nữa."

Đây là lời tỏ tình chân thành nhất, nặng nề nhất mà một người đàn ông niên đại có thể thốt ra. Nó không có hoa hồng, không có nến, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo và một trái tim nóng hổi.

Khương Miên cảm động. Cô biết ở thời đại này, một lời hứa của người đàn ông như Lục Cảnh Dương chính là một khế ước bằng máu. Cô không còn trêu chọc anh nữa, mà nghiêm túc cầm lấy bàn tay anh, áp vào tim mình.

"Anh Dương, tôi xuyên qua ngàn dặm để đến đây, không phải để về lại Thượng Hải phồn hoa đó. Tôi ở lại đây, vì nơi này có anh."

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Lục Cảnh Dương không kìm lòng được nữa. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy sự chiếm hữu lên trán cô. Đó là dấu ấn xác nhận: Từ nay về sau, đóa nhài nhỏ này đã có chủ.

Tuy nhiên, sự ngọt ngào chưa được bao lâu thì một lá thư từ tỉnh gửi về đội sản xuất. Gia đình của Lục Cảnh Dương trên huyện có chuyện, và mẹ anh – một người đàn bà nổi tiếng nghiêm khắc – đang trên đường xuống thôn Hồng Kỳ để thăm "con dâu tương lai" mà bà nghe đồn là "tiểu thư yếu nhớt".

Sóng gió mới lại bắt đầu, nhưng lần này, Khương Miên không còn cô đơn.