MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng LụcChương 12: MẸ CHỒNG TỚI CỬA

Xuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng Lục

Chương 12: MẸ CHỒNG TỚI CỬA

853 từ · ~5 phút đọc

Tháng Giêng năm 1977, cái lạnh bắt đầu vơi bớt nhưng hơi ẩm từ tuyết tan lại càng làm người ta tê tái. Tin tức bà Lục – mẹ của Đội trưởng Lục Cảnh Dương – sắp từ huyện xuống thôn Hồng Kỳ đã khiến cả đội sản xuất xôn xao suốt mấy ngày qua. Người trong thôn ai chẳng biết bà Lục là người đàn bà thép, một tay nuôi dạy ba đứa con khôn lớn sau khi chồng hy sinh ngoài chiến trường. Bà ghét nhất là hạng phụ nữ "mình hạc xương mai", chỉ biết thêu hoa dệt gấm mà không biết cầm cuốc gánh phân.

Sáng sớm, một chiếc xe bò chở một người phụ nữ trạc ngũ tuần, tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt sắc lẹm, dừng lại trước văn phòng đội sản xuất. Lâm Hồng thấy vậy liền đon đả chạy tới, giả vờ xách túi hộ bà Lục rồi lén lút "thổi gió" vào tai bà:

"Bác Lục, bác phải xem lại anh Cảnh Dương đi. Anh ấy bị cô thanh niên tri thức Thượng Hải kia bỏ bùa mê thuốc lú rồi. Cô ta chẳng làm lụng gì, suốt ngày chỉ ngồi trong phòng để anh ấy hầu hạ, đút từng thìa cháo đấy bác ạ!"

Bà Lục nghe xong, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại, hừ lạnh một tiếng: "Để tôi xem đóa hoa nhài ấy quý giá đến mức nào."

Lúc này, trong văn phòng, Khương Miên đã sớm nghe ngóng được tình hình. Cô không hề hoảng hốt. Đối phó với người đàn bà cả đời vất vả như bà Lục, nếu dùng sự cứng rắn thì chỉ có hỏng việc.

Khi bà Lục đẩy cửa bước vào, đập vào mắt bà không phải là một cô tiểu thư đang nằm ườn trên giường, mà là một thiếu nữ đang mặc chiếc tạp dề xanh loang lổ, tay chân thoăn thoắt nhào bột. Trên bàn gỗ, những chiếc bánh bao trắng trẻo, tròn trịa được xếp ngay ngắn. Mùi thơm của hành lá và mỡ lợn phi thơm nức mũi.

"Cháu chào bác, bác chắc là mẹ của anh Dương ạ? Anh ấy cứ nhắc bác mãi, nói là chỉ có bánh bao bác làm là ngon nhất nên cháu đang cố học theo mà làm mãi không đúng vị." – Khương Miên ngước mắt nhìn, nụ cười ngọt ngào như mật, đôi mắt cong cong lộ rõ vẻ sùng bái.

Bà Lục vốn định đập bàn mắng mỏ, nhưng nhìn thấy đôi bàn tay trắng nõn của Khương Miên đang dính đầy bột mì, lại nghe lời khen ngợi rất "đúng trọng tâm" kia, cơn giận bỗng bay đi một nửa.

"Cô là Khương Miên?" Bà Lục giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đảo mắt nhìn quanh phòng. Phòng ốc sạch sẽ, ngăn nắp, sổ sách xếp gọn gàng, hoàn toàn không có vẻ gì là nơi của một kẻ lười biếng.

"Vâng ạ. Cháu biết mình vụng về, không thạo việc đồng áng như các bác, nên cháu chỉ biết cố gắng giúp anh Dương quản lý sổ sách cho tốt để anh ấy bớt mệt. Bác đi đường xa vất vả, để cháu rót chén nước gừng sưởi ấm."

Khương Miên nhẹ nhàng đưa bà Lục ngồi xuống ghế, động tác rót nước lễ phép, đúng mực. Cô không quên lấy trong ngăn kéo ra một hộp kem bôi tay bằng sắt màu xanh – thứ đồ hiếm của Thượng Hải.

"Bác ơi, tay bác vất vả nhiều nên bị nứt nẻ rồi. Đây là kem của nhà cháu gửi dưới phố lên, bác dùng thử xem, tốt lắm ạ."

Bà Lục nhìn hộp kem, rồi lại nhìn cô gái xinh đẹp đang dịu dàng xoa nhẹ mu bàn tay thô ráp của mình. Sự quan tâm chân thành và thái độ khiêm nhường này khiến bà không cách nào thốt ra lời cay độc. Lâm Hồng đứng ngoài cửa, tức đến mức nghiến răng kèn kẹt. Kịch bản "mẹ chồng đánh đuổi hồ ly tinh" mà cô ta mong đợi đã hoàn toàn chệch hướng.

Đến tối, khi Lục Cảnh Dương đi họp về, anh lo lắng đến mức chạy tuột vào bếp. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh đứng hình: Bà Lục và Khương Miên đang ngồi cạnh nhau bên bếp lửa, bà Lục đang cười nói, tay cầm chiếc bánh bao do Khương Miên làm, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn cho cô.

"Mẹ... hai người..." Lục Cảnh Dương lắp bắp.

Bà Lục liếc nhìn con trai, hắng giọng: "Anh còn đứng đấy làm gì? Con bé Miên nó yếu, anh phải biết chăm sóc nó cho tốt. Sau này cưới về, anh mà để nó chịu khổ thì đừng có nhìn mặt tôi."

Lục Cảnh Dương nhìn Khương Miên, thấy cô nháy mắt tinh nghịch với mình, anh thở phào nhẹ nhõm, lòng thầm thán phục: "Đóa nhài nhỏ của mình quả nhiên lợi hại."

-------------------------

Note nhỏ: Vì Lục Cảnh Dương và Khương Miên đã xác nhận quan hệ người yêu, nên mình xin phép đổi cách gọi sang "anh -em " để cho câu truyện thêm ngọt ngào nhé!!!!