MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng LụcChương 13: GIẤM CHUA NIÊN ĐẠI

Xuyên Về Thập Niên 70: Đóa Nhài Nhỏ Chỉ Làm Nũng Với Đội Trưởng Lục

Chương 13: GIẤM CHUA NIÊN ĐẠI

993 từ · ~5 phút đọc

Cuộc sống bình yên chưa được bao lâu thì sóng gió lại nổi lên từ một phía khác. Đội sản xuất số 7 đón nhận thêm một đợt thanh niên tri thức mới từ tỉnh chuyển xuống. Trong đó nổi bật nhất là Châu Văn Hải – một thanh niên cao ráo, đeo kính cận, phong thái nho nhã, nghe nói là con trai của một cán bộ lớn trên tỉnh.

Châu Văn Hải vừa đến đã bị nhan sắc và khí chất thông tuệ của Khương Miên thu hút. Anh ta thường xuyên lấy cớ mượn sổ sách hoặc hỏi về kỹ thuật canh tác để tìm đến văn phòng đội trưởng.

Một buổi chiều, Lục Cảnh Dương đi kiểm tra mương nước về, thấy Châu Văn Hải đang đứng sát cạnh Khương Miên, tay anh ta chỉ vào cuốn sổ, đầu hai người gần như chạm nhau.

"Đồng chí Khương, cách tính xác suất này của cô thật sự rất tiến bộ. Tôi có mang theo một vài cuốn sách toán học từ thành phố, tối nay cô có thời gian xem qua không?" – Châu Văn Hải vừa nói vừa nhìn Khương Miên bằng ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Khương Miên còn chưa kịp trả lời thì một bóng đen lớn đã bao trùm lấy cả hai. Mùi mồ hôi nam tính pha lẫn hơi lạnh của bùn đất ập tới. Lục Cảnh Dương đứng đó, gương mặt đen kịt như đít nồi, bàn tay thô ráp trực tiếp đặt lên vai Khương Miên, kéo cô về phía mình.

"Sách thì để tôi đọc hộ cô ấy. Đồng chí Châu mới đến, chắc chưa thuộc hết vị trí các hố phân trong đội đâu nhỉ? Để tôi dẫn đồng chí đi trải nghiệm thực tế một chút." – Giọng Lục Cảnh Dương trầm xuống, chứa đựng sự đe dọa rõ rệt.

Châu Văn Hải bị khí thế của Lục Cảnh Dương làm cho rùng mình, lắp bắp: "Đội trưởng Lục, tôi chỉ là muốn trao đổi kiến thức..."

"Trao đổi thì cứ tìm tôi. Cô ấy là kế toán, không phải thầy dạy toán." Lục Cảnh Dương lạnh lùng cắt ngang, rồi không đợi đối phương phản ứng, anh dứt khoát đẩy Châu Văn Hải ra ngoài cửa.

Trong phòng chỉ còn lại hai người. Khương Miên nhìn bộ dạng "ghen tuông lồng lộn" của người đàn ông mặt sắt, cô nhịn cười đến mức run cả vai. Cô đi tới, chọt chọt vào cánh tay cứng ngắc của anh:

"Đội trưởng Lục, anh uống lầm giấm của nhà ai à? Mùi chua bay khắp cả thôn rồi đấy."

Lục Cảnh Dương xoay người lại, ép cô vào sát cạnh bàn sổ sách. Anh cúi đầu, đôi mắt vằn lên tia máu vì ghen: "Khương Miên, em còn cười được? Em thích kiểu thư sinh đeo kính đó sao? Tôi thấy anh ta chẳng gánh nổi hai xô nước, em theo anh ta chỉ có nước chết đói."

Khương Miên cười khanh khách, cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh cúi thấp xuống hơn chút nữa: "Đúng rồi, anh ta không gánh nổi nước, cũng không bế nổi tôi chạy trong đêm tuyết... Vậy nên tôi mới chọn người đàn ông mạnh mẽ nhất thôn Hồng Kỳ này chứ."

Cơn giận của Lục Cảnh Dương lập tức tan biến trước lời khen ngọt lịm này. Nhưng anh vẫn không buông cô ra, thay vào đó, anh cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai cô, giọng khàn đặc: "Biết thế là tốt. Sau này cấm em đứng gần anh ta trong phạm vi năm mét. Nếu không... anh sẽ phạt em cả đêm không được ngủ."

Khương Miên đỏ mặt, vùi đầu vào ngực anh, trong lòng lại thầm nghĩ: "Anh Dương ghen lên thật là... quyến rũ chết đi được."

Thấy người đàn ông của mình vẫn còn hậm hực, lồng ngực phập phồng vì cơn ghen chưa tan hẳn, Khương Miên khẽ khàng trượt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay to lớn, thô ráp của anh. Cô đan chặt mười ngón tay vào nhau, cảm nhận những vết chai sần của anh đang cọ xát vào da thịt mình – một sự tương phản đầy nam tính và vững chãi.

Lục Cảnh Dương sững lại, bàn tay anh vô thức siết chặt lấy tay cô như muốn khảm vào da thịt. Khương Miên khẽ kéo tay anh, bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. Dưới ánh hoàng hôn muộn hắt qua khung cửa sổ văn phòng, đôi mắt cô lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao.

"Anh Dương, nhìn em này."

Khi Lục Cảnh Dương vừa cúi đầu xuống, Khương Miên đột ngột kiễng chân, hai tay ôm lấy gương mặt góc cạnh, sạm nắng của anh. Cô không đợi anh phản ứng mà chủ động áp môi mình lên môi anh. Một nụ hôn nồng nàn, mang theo cả sự xoa dịu lẫn khẳng định quyền sở hữu.

Lục Cảnh Dương như bị điện giật, toàn thân cứng đờ trong giây lát rồi lập tức tan chảy. Anh nhanh chóng giành lấy thế chủ động, bàn tay đang nắm chặt tay cô chuyển sang ôm siết lấy eo, kéo sát cô vào lồng ngực nóng hổi của mình. Nụ hôn của họ nồng đượm hương vị của tình yêu chân thành giữa cánh đồng thôn dã, xóa sạch mọi bóng dáng của kẻ thứ ba.

Khương Miên hơi hụt hơi, cô tựa trán vào ngực anh, khẽ cười:

"Giờ thì Đội trưởng Lục đã hết giấm chua chưa? Trong mắt em, chẳng có cuốn sách toán nào hay bằng gương mặt của anh đâu."

Lục Cảnh Dương hít một hơi thật sâu mùi hương nhài thanh khiết trên tóc cô, sự bực bội tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự sủng ái vô bờ bến. Anh nắm lấy tay cô, dắt cô bước ra khỏi văn phòng, đi dưới ánh chiều tà rực rỡ của thôn Hồng Kỳ.