Sự xuất hiện của Châu Văn Hải không chỉ mang đến sự phiền toái về tình cảm mà còn khơi mào cho một cuộc cạnh tranh mới trong sản xuất. Châu Văn Hải muốn lập công để sớm được về thành phố nên đã đề xuất một phương pháp bón phân hóa học mới, trái ngược hoàn toàn với phương pháp ủ phân hữu cơ mà Khương Miên đang hướng dẫn bà con.
Lâm Hồng thấy thời cơ đã đến, liền về phe Châu Văn Hải, rêu rao khắp thôn: "Mọi người đừng nghe Khương Miên, cô ta chỉ biết lý thuyết suông thôi. Đồng chí Châu là người có học thực thụ, phương pháp của anh ấy mới giúp lúa tốt được."
Trước áp lực từ một bộ phận dân làng, Khương Miên không hề nao núng. Cô biết phân hóa học thời này nếu không dùng đúng liều lượng sẽ làm hỏng đất.
Trong cuộc họp đội sản xuất, Khương Miên đứng lên, thần thái tự tin: "Tôi không phản đối cái mới, nhưng chúng ta hãy chia ruộng thí điểm. Đội trưởng Lục và tôi sẽ phụ trách mười mẫu phía Đông bằng phân hữu cơ cải tiến. Đồng chí Châu cứ làm theo cách của mình ở mười mẫu phía Tây. Cuối mùa, sản lượng sẽ trả lời tất cả."
Lục Cảnh Dương đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy sự tin tưởng tuyệt đối dành cho cô: "Tôi ủng hộ ý kiến của Khương kế toán. Ai muốn theo đội nào thì tự nguyện đăng ký."
Đêm đó, dưới ánh đèn dầu leo lét, Khương Miên bắt đầu vẽ ra sơ đồ kinh doanh. Cô không chỉ muốn tăng sản lượng lúa, cô còn muốn tận dụng các phế phẩm nông nghiệp để nuôi nấm và trồng rau vụ đông trong nhà kính tự chế.
"Anh Dương, nếu chúng ta thành công, đội 7 sẽ là đội giàu nhất công xã. Lúc đó, không ai có thể nói tôi là gánh nặng của anh nữa." – Khương Miên hăng hái nói, đôi mắt sáng rực như những vì sao.
Lục Cảnh Dương ngồi bên cạnh, tay cầm dao nhỏ đang đẽo lại cán cuốc cho cô, thỉnh thoảng lại liếc nhìn gương mặt tràn đầy sức sống của người yêu. Anh nhận ra, Khương Miên của anh không phải là đóa hoa nhài chỉ biết làm nũng, cô là một kho tàng vô giá mà anh may mắn có được.
Anh buông dao xuống, nắm lấy bàn tay đang vẽ của cô, đặt lên môi hôn một cái thật sâu: "Miên Miên, em làm gì anh cũng ủng hộ. Nhưng đừng làm việc quá sức, anh sẽ xót."
"Biết rồi mà, Đội trưởng Lục đại tài!" – Khương Miên lại bật chế độ làm nũng, rúc vào lòng anh, tận hưởng sự bao bọc ấm áp giữa mùa đông phương Bắc lạnh giá.