Không khí ở thôn Hồng Kỳ những ngày đầu xuân năm 1977 bỗng trở nên sục sôi hơn bao giờ hết. Cuộc cá cược về sản lượng giữa "phái trí thức thực lực" do Khương Miên dẫn đầu và "phái lý thuyết thành phố" của Châu Văn Hải đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất bên các bếp lửa.
Mười mẫu ruộng phía Đông được Lục Cảnh Dương đích thân đắp bờ, dẫn nước. Theo sự chỉ dẫn của Khương Miên, anh cho người thu gom toàn bộ tro bếp, phân chuồng đã ủ kỹ cùng với lớp lá mục dưới bìa rừng.
Châu Văn Hải đứng trên bờ ruộng phía Tây, đẩy gọng kính cận, nhìn về phía Khương Miên với vẻ thương hại: "Đồng chí Khương, cô đang phí sức vào những thứ bùn đất bẩn thỉu đó sao? Thời đại này là thời đại của hóa học, của phân đạm trắng tinh khôi này này!"
Lâm Hồng đứng bên cạnh phụ họa: "Đúng đấy, nhìn người ta bón phân hóa học sạch sẽ biết bao, đâu có hôi thối như bên kia. Đội trưởng Lục thật là hồ đồ khi nghe theo một cô tiểu thư Thượng Hải."
Khương Miên chẳng thèm để ý. Cô mặc chiếc áo bông cũ, đầu đội nón lá, chân đi ủng nhựa, tay cầm một bình nước nhỏ chứa dung dịch "bí mật" mà cô đã dày công chiết xuất từ các loại men thực vật (thực chất là kiến thức vi sinh hiện đại kết hợp với một chút dưỡng chất từ không gian bí mật).
"Anh Dương, cứ tưới đều dung dịch này xuống sau khi bón tro rừng, lúa sẽ không chỉ tốt mà còn kháng được sâu bệnh." Khương Miên lau mồ hôi trên trán, mỉm cười với Lục Cảnh Dương.
Lục Cảnh Dương nhìn người yêu lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tự tin, lòng anh tràn đầy sự sùng bái. Anh cầm chiếc xô lớn, bắp tay cuồn cuộn sức mạnh, từng nhịp gánh nước của anh vững chãi như núi Thái Sơn.
"Anh tin em." Lục Cảnh Dương chỉ nói ngắn gọn ba chữ, nhưng đó là sự cam kết nặng nề hơn cả vàng ròng.
Trong khi đó, ở ruộng phía Tây, Châu Văn Hải cho đổ một lượng lớn phân đạm hóa học xuống đất mà không hề tính toán đến độ chua của đất vùng Đông Bắc. Anh ta muốn thấy lúa xanh nhanh chóng để lấy lòng Bí thư công xã sắp xuống kiểm tra.
Nửa tháng sau, kết quả bước đầu khiến cả thôn kinh ngạc. Ruộng phía Tây của Châu Văn Hải xanh mướt một màu xanh đậm, lúa vọt cao rất nhanh. Lâm Hồng đắc ý đi khắp nơi rêu rao rằng Khương Miên sắp phải quỳ xuống xin lỗi.
Tuy nhiên, Khương Miên chỉ bình thản quan sát. Cô nhận thấy lá lúa phía Tây tuy xanh nhưng thân lại yếu, rất dễ đổ ngã. Ngược lại, lúa phía Đông của cô và Lục Cảnh Dương tuy mọc chậm hơn nhưng thân cứng cáp, lá xanh nhạt và bộ rễ đâm rất sâu.
Đêm đó, Lục Cảnh Dương lo lắng hỏi cô: "Miên Miên, bên kia xanh tốt thế kia, liệu chúng ta có thua không?"
Khương Miên rúc vào lòng anh, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp: "Anh Dương, lúa xanh quá mức là do 'béo phì' hóa học thôi. Chỉ cần một trận mưa lớn hoặc gió mạnh, anh sẽ thấy ai mới là người trụ lại cuối cùng."
Lục Cảnh Dương ôm chặt lấy cô, hôn nhẹ lên tóc: "Dù thắng hay thua, anh vẫn sẽ nuôi em. Nhưng nhìn em vất vả thế này, anh chỉ muốn trận chiến này kết thúc sớm thôi."
Khương Miên cười khẽ, trong lòng cô đã nắm chắc phần thắng. Cô không chỉ đang trồng lúa, cô đang dùng kiến thức để "vả mặt" những định kiến cũ kỹ.