Tiếng khóa sắt lạch cạch vang lên lần cuối cùng, âm thanh khô khốc đó đã ám ảnh Ryuji suốt hai thập kỷ. Cánh cửa thép nặng nề của nhà tù Fuchu từ từ mở ra, nuốt chửng bóng tối của hành lang và nhả anh ra ngoài ánh sáng.
Ryuji nheo mắt. Ánh nắng buổi sáng tháng Giêng gay gắt hơn anh tưởng. Nó không ấm áp như trong những giấc mơ đêm đông ở buồng giam số 402, mà sắc lạnh và chói lòa, như muốn lột trần mọi vết sẹo trên gương mặt anh.
Anh đứng đó, trên vai là chiếc túi vải bạt cũ kỹ chứa tất cả tài sản của một người đàn ông 45 tuổi: vài bộ quần áo lỗi thời, một cuốn sổ tay nát bấy và một chiếc bật lửa Zippo đã cạn xăng. Ryuji hít một hơi thật sâu. Không còn mùi nước sát trùng hay mùi mồ hôi tù túng, thay vào đó là mùi khói xe, mùi đô thị và một thứ mùi lạ lẫm mà sau này anh mới biết đó là mùi của "tương lai".
"Sato-san, đi thẳng và đừng quay đầu lại." - Gã quản giáo trẻ tuổi nói vọng ra, giọng điệu hờ hững như đang đọc một bản báo cáo.
Ryuji không đáp. Anh cũng chẳng có ý định quay đầu. Anh bước đi trên đôi giày da đã nứt nẻ, tiếng gót sắt gõ xuống mặt đường nhựa cộp... cộp... đều đặn.
Trạm xe buýt nằm cách đó không xa. Ryuji ngồi xuống ghế chờ, đôi bàn tay to bản, thô ráp với những khớp xương gồ ghề đan chặt vào nhau. Anh nhìn xuống bắp tay mình, nơi lớp vải áo sơ mi rộng thùng thình che đi một phần hình xăm con rồng đang vác núi. 20 năm trước, người ta gọi anh là "Rồng Đất" của nhà Sato. 20 năm sau, anh chỉ là một gã trung niên có vẻ ngoài bặm trợn khiến những người xung quanh phải né tránh.
Một chiếc xe buýt dừng lại. Ryuji bước lên, thò tay vào túi tìm những đồng xu lẻ.
"Dùng thẻ hoặc điện thoại đi bác." - Tài xế nói mà không nhìn lên, tay chỉ vào một cái máy phát ra ánh sáng xanh le lói.
Ryuji khựng lại. Anh nhìn cái máy, rồi nhìn đống tiền xu trong lòng bàn tay mình. Một cảm giác bối rối lạ lùng len lỏi vào lồng ngực.
"Tôi... tôi không có thẻ."
"Vậy thì bỏ tiền vào thùng kia. 210 Yên." - Giọng gã tài xế bắt đầu thiếu kiên nhẫn.
Ryuji thả từng đồng xu vào khe máy. Tiếng kim loại va chạm nghe thật lạc lõng giữa không gian im lặng của chiếc xe buýt hiện đại. Anh chọn một ghế cuối xe, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố Tokyo hiện ra qua tấm kính như một bộ phim khoa học viễn tưởng. Những biển hiệu Neon nhấp nháy liên tục, những màn hình LED khổng lồ trên các tòa nhà cao tầng đang phát quảng cáo về một loại tiền điện tử gì đó. Người ta đi lại trên vỉa hè, ai nấy đều cúi gằm mặt vào một tấm gương nhỏ trên tay, ngón tay lướt điên cuồng. Không ai nhìn ai. Không ai chào hỏi ai.
Ryuji rùng mình. Anh nhớ về Kamurocho của những năm 2000, nơi khói thuốc lá bay mù mịt trong những con hẻm, nơi người ta cãi vã, cười nói và giải quyết mâu thuẫn bằng nắm đấm chứ không phải bằng những dãy số vô hình.
Chiếc xe buýt đi ngang qua một tòa nhà bọc kính xanh mướt. Ryuji nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên đó. Một gã đàn ông với mái tóc đã lốm đốm bạc, bộ suit màu xám rộng khổ của thập niên cũ, trông như một bóng ma lạc bước giữa một thế giới quá đỗi sạch sẽ và hào nhoáng.
Anh lôi chiếc Zippo ra, bật thử. Tách. Tách. Chỉ có tia lửa điện xẹt lên rồi tắt ngấm.
"Hết xăng rồi..." - Anh lẩm bẩm.
Thế giới này cũng vậy. Nó rực rỡ ánh đèn màu, nhưng với Ryuji, nó nhạt nhẽo như một chén rượu đã bị pha loãng bằng nước lã. Anh nhắm mắt lại, cố tìm lại nhịp đập của khu phố cũ trong ký ức, nhưng tiếng động cơ điện êm ru của chiếc xe buýt đã nuốt chửng tất cả.
Con rồng đã trở lại, nhưng nó nhận ra rằng, cái hang cũ của mình giờ đã trở thành một mê cung bằng kính mà nó không biết lối vào.