Nhà ga Shinjuku hiện ra trước mắt Ryuji như một con quái vật khổng lồ được ghép từ thép, kính và những dòng người cuồn cuộn không dứt. Anh đứng chôn chân ngay lối ra của tàu điện, chiếc túi vải bạt trên vai bỗng nặng nề như chứa hàng tấn gạch đá.
Hai mươi năm trước, nơi này là địa bàn của những tiếng chào hỏi cung kính, của mùi khói thuốc lá vương vất trong các hẻm nhỏ và những ánh mắt biết nể sợ khi nhìn thấy chiếc huy hiệu cài trên ve áo suit. Giờ đây, Ryuji thấy mình giống như một tảng đá nằm giữa dòng suối xiết; người ta đi lướt qua anh, va vào vai anh, nhưng tuyệt nhiên không một ai liếc nhìn. Họ bận rộn với thế giới riêng nằm gọn trong lòng bàn tay.
Ryuji tiến về phía một dãy bốt điện thoại công cộng màu xanh lá quen thuộc mà anh nhớ là nằm cạnh lối vào cửa Tây. Nhưng nơi đó giờ là một hàng máy bán vé tự động với màn hình cảm ứng sáng loáng. Anh đi vòng vèo qua những dãy hành lang dài dằng dặc, cảm giác phương hướng của một gã giang hồ từng thuộc lòng từng ngõ ngách Tokyo bỗng chốc tan biến.
"Xin lỗi..." - Ryuji chặn một cô gái trẻ đang đeo tai nghe lại. Giọng anh khàn đặc vì lâu ngày ít giao tiếp.
Cô gái giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt hiện rõ sự cảnh giác khi nhìn thấy vết sẹo trên lông mày và bộ vest lỗi thời của anh. Cô không tháo tai nghe, chỉ nhìn anh như nhìn một vật thể lạ từ viện bảo tàng.
"Điện thoại công cộng... ở đâu?" - Anh hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng nhất có thể.
Cô gái không trả lời, chỉ tay về phía góc xa rồi bước vội đi như vừa gặp phải một kẻ biến thái. Ryuji tìm thấy nó, chiếc điện thoại lẻ loi nằm bám bụi trong một góc khuất. Anh nhấc ống nghe lên, nhét đồng xu 10 Yên vào khe. Tiếng tút kéo dài vô tận. Anh bấm số của đại ca, rồi số của văn phòng cũ. Một giọng nói máy móc vang lên: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không tồn tại."
Ryuji đứng lặng người, ống nghe vẫn áp sát tai. Những con số mà anh đã lẩm nhẩm hàng đêm trong buồng giam để không quên mất mình là ai, giờ đây chỉ còn là những ký hiệu vô nghĩa.
Anh bước ra khỏi nhà ga, cố gắng tìm lối về khu phố cũ. Trước mắt anh là một rừng bảng hiệu kỹ thuật số chạy chữ liên tục. Không còn những tấm biển hiệu gỗ hay đèn lồng giấy ấm áp, thay vào đó là thứ ánh sáng xanh lơ, tím ngắt của đèn LED bao phủ lấy vạn vật.
Bụng Ryuji reo lên. Anh ghé vào một tiệm Ramen nhỏ ven đường. Nhưng thay vì một bà chủ mập mạp đón khách bằng tiếng chào niềm nở, trước mặt anh là một chiếc máy tự động đặt ngay cửa. Ryuji nhìn chằm chằm vào những hình ảnh rực rỡ trên màn hình. Anh tìm khe nhét tiền giấy, nhưng máy chỉ hiện lên biểu tượng mã QR và một vòng tròn xoay tít.
"Này ông chú, không dùng thẻ thì tránh ra cho người khác làm việc chứ!" - Một gã thanh niên tóc nhuộm bạch kim phía sau lên tiếng, giọng đầy vẻ khinh khỉnh.
Ryuji quay lại. Ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao vừa rút khỏi bao. Gã thanh niên hơi chững lại, hơi lạnh từ đôi mắt gã giang hồ già khiến hắn rùng mình, nhưng rồi hắn nhìn thấy đôi bàn tay run rẩy vì đói của Ryuji, sự sợ hãi nhanh chóng thay bằng cái cười khẩy.
Ryuji im lặng, anh không vung tay. Anh lùi lại, nhường chỗ cho gã trai kia rồi bước ra ngoài màn mưa phùn bắt đầu rơi của Tokyo. Dưới ánh đèn neon lập lòe, hình bóng Ryuji đổ dài trên mặt đường nhựa ướt đẫm. Anh nhận ra, ở cái thành phố này, người ta có thể kết nối với cả thế giới chỉ bằng một cú chạm, nhưng lại không có lấy một chỗ cho một kẻ chỉ biết dùng lòng tin và nắm đấm để sinh tồn.
Anh rít một hơi thuốc lá cuối cùng trong bao, khói thuốc cay nồng nhòa đi trong làn mưa. Tokyo vẫn ở đó, nhưng "nhà" của Ryuji đã biến mất từ lâu rồi.