MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn MàuChương 3: NHỮNG BÓNG MA Ở PHỐ CŨ

Yakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn Màu

Chương 3: NHỮNG BÓNG MA Ở PHỐ CŨ

955 từ · ~5 phút đọc

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, biến những con phố của Tokyo thành một mặt gương đen kịt phản chiếu ánh đèn neon hỗn loạn. Ryuji kéo cao cổ áo khoác, bước chân anh dẫn lối về hướng Đông, nơi ký ức vẫn còn lưu giữ hình ảnh một tòa nhà ba tầng bằng gỗ và bê tông xám xịt – trụ sở của gia tộc Sato.

Anh dừng lại trước một ngã tư. Trong tâm trí Ryuji, đây lẽ ra là nơi có một chiếc đèn lồng đỏ lớn treo trước tiệm cá nướng, và phía đối diện là văn phòng với tấm biển hiệu bằng gỗ sồi khắc chữ vàng: "Gia tộc Sato – Hiệp hội Tương trợ".

Nhưng thực tại đã tát thẳng vào mặt anh.

Tấm biển gỗ uy nghiêm ngày nào giờ đã biến mất. Thay vào đó là một tấm bảng nhựa mica rực rỡ đèn LED nhấp nháy màu hồng và tím với dòng chữ: "Massage Thiên Đường – Mở cửa 24/7". Những khung cửa sổ vốn luôn đóng kín trang nghiêm giờ dán đầy những tấm poster quảng cáo hở hang. Mùi hương trầm nhẹ nhàng xưa kia bị thay thế bởi mùi nước hoa rẻ tiền và mùi ẩm mốc của những chiếc máy lạnh đời cũ rên rỉ trên tường.

Ryuji đứng lặng người giữa màn mưa. Đôi bàn tay anh siết chặt lấy quai túi vải đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Đây là nơi anh đã quỳ xuống thực hiện lễ thề chén rượu, nơi đại ca đã đặt tay lên vai anh và nói về lòng trung thành. Giờ đây, "thánh đường" của anh đã trở thành một ổ mại dâm trá hình.

"Này ông già! Đứng chắn đường đủ chưa?"

Một gã thanh niên bước ra từ cửa tiệm. Hắn mặc bộ đồ thể thao đắt tiền, cổ đeo dây chuyền vàng bản lớn, tóc nhuộm màu xanh neon trông chẳng khác gì một con vẹt. Hắn không có phong thái của một Yakuza thực thụ, mà giống một gã ma kê vặt vẩn đang cố tỏ ra nguy hiểm. Theo sau hắn là hai tên đàn em, đứa nào cũng cầm trên tay chiếc điện thoại thông minh, ngón tay không ngừng lướt trên màn hình dù đang đi ra ngoài.

Ryuji chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt anh lạnh lẽo lướt qua gã thanh niên, rồi dừng lại ở vị trí mà tấm biển hiệu gia tộc từng tọa lạc.

"Gia tộc Sato đâu?" – Giọng Ryuji trầm đục, vang lên giữa tiếng mưa như một tiếng gầm thấp từ dưới lòng đất.

Gã thanh niên cười sặc sụa, quay sang nhìn đàn em: "Nghe thấy gì không? Hắn hỏi về gia tộc Sato kìa! Ông chú vừa từ dưới mồ chui lên à? Cái đám già nua đó chết rũ xương từ mười năm trước rồi. Giờ đây phố này thuộc về băng 'Sói Kỹ Thuật'. Mau cút đi trước khi tao gọi người đến quét rác."

Ryuji không nhúc nhích. Một ngọn lửa âm ỉ bắt đầu bùng lên từ sâu trong lồng ngực. Anh bước tới một bước. Chỉ một bước duy nhất, nhưng khí thế của một kẻ từng kinh qua trăm trận chiến khiến ba gã thanh niên bất giác lùi lại.

"Ta hỏi lại một lần nữa..." – Ryuji hạ thấp tông giọng, luồng sát khí đặc quánh khiến không khí xung quanh như đông cứng lại – "Văn phòng này, ai đã bán nó?"

"Thằng già điên này!" – Tên cầm đầu rút từ trong túi ra một chiếc dùi cui điện, nhấn nút khiến những tia lửa xanh lè nổ lách tách – "Đã bảo là biến đi cơ mà!"

Hắn vung tay định nện vào đầu Ryuji. Trong khoảnh khắc đó, bản năng của "Hoàng Long" thức tỉnh. Dù cơ thể đã già đi, dù xương cốt đau nhức vì những đêm nằm sàn xi măng trong tù, nhưng kỹ thuật thì không bao giờ mất đi. Ryuji nghiêng mình né đòn trong gang tấc, tay trái anh chộp lấy cổ tay đối phương, tay phải tung một cú đấm móc thẳng vào mạn sườn gã thanh niên.

Bụp!

Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Gã thanh niên nghẹt thở, đổ sụp xuống như một bao tải gạo. Ryuji nhìn xuống nắm đấm của mình, nó hơi run rẩy. Anh nhận ra sức mạnh của mình không còn như xưa, cú đấm đó lẽ ra đã phải bẻ gãy vài chiếc xương sườn nếu là 20 năm trước.

Hai tên đàn em còn lại hoảng hốt, nhưng thay vì lao vào ứng cứu đại ca, chúng lại lùi xa ra, giơ điện thoại lên quay phim.

"Mày xong rồi ông già! Tao đã báo vị trí lên App rồi, đại ca sẽ đến nghiền nát mày!" – Một tên vừa run rẩy vừa hét vào màn hình.

Ryuji nhìn chúng với ánh mắt khinh bỉ. Anh không sợ nắm đấm, không sợ súng đạn, nhưng anh thực sự cảm thấy kinh tởm cái cách mà đám hậu sinh này chiến đấu. Chúng không dùng khí phách, chúng dùng "báo cáo" và "vị trí".

Tiếng còi xe cảnh sát hú vang từ xa. Ryuji biết mình không thể bị bắt lại ngay lúc này. Anh nhặt chiếc túi vải lên, liếc nhìn căn nhà cũ lần cuối với một nỗi đau thắt lại trong tim. Anh quay người, lẩn khuất vào bóng tối của một con hẻm nhỏ ngay khi những ánh đèn xanh đỏ của xe tuần tra bắt đầu quét qua mặt đường.

Văn phòng đã mất. Anh em đã tán lạc. "Nhà" của Ryuji giờ chỉ còn là một đống tro tàn bị phủ lên bởi những lớp sơn hào nhoáng của thời đại mới.