CHƯƠNG 4: NẮM ĐẤM GỈ SÉT
Ryuji nép mình vào bóng tối của những bao rác chất cao quá đầu người. Tiếng còi xe cảnh sát đã xa dần, chỉ còn lại tiếng mưa gõ đều trên những mái tôn cũ nát. Anh nhìn xuống lòng bàn tay. Khớp ngón tay trầy xước, rướm máu và run rẩy – không phải vì sợ, mà vì sự phản bội của tuổi tác. Cú đấm ban nãy lẽ ra phải khiến gã thanh niên kia bất tỉnh ngay lập tức, nhưng thực tế anh đã phải tốn quá nhiều sức bình sinh. Con rồng trong anh không chết, nó chỉ đang bị gỉ sét bởi thời gian.
Điểm đến tiếp theo của Ryuji là một trạm tàu điện ngầm bỏ hoang, nơi những người vô gia cư thường tụ tập để tìm chút hơi ấm. Trên đường đi, anh băng qua một quầy báo cũ nằm khiêm tốn dưới chân cầu vượt. Ánh đèn tuýp le lói hắt ra từ bên trong, soi rõ một ông lão tóc bạc phơ đang lúi húi sắp xếp những tờ tạp chí cuối ngày.
Đúng lúc đó, ba bóng người cao lớn lù lù tiến đến. Chúng mặc áo khoác sặc sỡ, đeo xích sắt lủng lẳng bên hông, gương mặt đờ đẫn nhưng đôi mắt lại sáng quắc sự tham lam.
"Này lão già, tiền 'thuê mặt bằng' tuần này đâu? Đừng nói là lại quên đấy nhé." – Một tên có hình xăm bọ cạp trên cổ gằn giọng, bàn tay hắn thô bạo hất văng chồng báo trên sạp.
Ông lão run rẩy, đôi bàn tay gầy guộc chắp lại cầu khẩn: "Xin các cậu... hôm nay mưa lớn, tôi chưa bán được bao nhiêu. Cho tôi khất đến sáng mai được không?"
"Khất? Ở đây không có khái niệm đó." – Tên cầm đầu cười nhạt, hắn với tay lấy can xăng nhỏ mang theo, định tưới lên đống báo – "Không có tiền thì đốt chỗ này cho ấm nhé?"
Ryuji đứng cách đó năm bước chân. Trong thế giới của anh, Yakuza có thể đòi nợ, có thể trừng phạt kẻ thù, nhưng tuyệt đối không được chạm đến chén cơm của người già và kẻ yếu. Đó là luật sắt, là cái "Đạo" mà anh đã dùng cả thanh xuân để bảo vệ.
"Dừng tay lại." – Giọng Ryuji vang lên, trầm và lạnh lẽo như băng đá mùa đông.
Đám thanh niên quay lại. Chúng nhìn thấy một gã trung niên cao lớn, quần áo ướt sũng, gương mặt hằn học đầy vẻ khắc khổ. Tên xăm bọ cạp nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Lại một thằng già lo chuyện bao đồng. Mày muốn chết thay lão à?"
Hắn lao tới, vung chiếc xích sắt về phía mặt Ryuji. Sợi xích xé gió rít lên một tiếng sắc lạnh. Ryuji không lùi. Anh tiến lên một bước, dùng cánh tay trái quấn chặt lấy sợi xích, bỏ mặc nỗi đau khi kim loại khứa vào da thịt. Bằng một động tác dứt khoát, anh giật mạnh khiến tên kia mất đà lao về phía trước. Một cú húc đầu gối đanh thép vào bụng đã khiến tên cầm đầu khuỵu xuống, nôn thốc nôn tháo.
Hai tên còn lại thấy vậy liền rút ra dao bấm. Chúng phối hợp tấn công hai phía. Ryuji xoay người, vớ lấy một tập báo dày cộp trên sạp làm lá chắn đỡ nhát dao, rồi dùng cùi chỏ thúc mạnh vào yết hầu tên bên trái. Nhưng nhịp thở của anh bắt đầu hỗn loạn. Một nhát dao sượt qua bắp tay anh, máu thấm đỏ lớp áo sơ mi xám.
Sự chậm chạp của tuổi 45 hiện rõ trong từng bước di chuyển. Anh thấy mình như đang đấu với những cái bóng nhanh nhẹn, trong khi cơ thể anh nặng nề như chì. Tuy nhiên, ánh mắt của Ryuji vẫn mang áp lực kinh người của một kẻ từng đứng đầu hàng trăm đàn em.
"Cút ngay trước khi ta quên mất mình đã hứa sẽ không sát sinh." – Anh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu sát khí.
Đám thanh niên, vốn chỉ là lũ lưu manh vặt vãnh núp bóng băng đảng lớn, bị khí thế của một con mãnh thú thực sự làm cho khiếp vía. Chúng dìu tên cầm đầu dậy, vừa chạy vừa hét lên những lời đe dọa rỗng tuếch.
Mưa vẫn rơi. Ryuji đứng tựa lưng vào cột đèn, hơi thở dốc hắt ra làn khói trắng trong không khí lạnh. Ông lão bán báo vội vã nhặt lại đống báo, miệng không ngừng cảm ơn, tay run run lấy ra một mẩu bánh mì khô khốc gói trong giấy báo đưa cho anh.
"Cảm ơn ông... nhưng tôi không có gì trả ơn cả." – Ông lão thầm thì.
Ryuji nhận lấy mẩu bánh, bẻ một nửa bỏ vào miệng. Vị bánh cũ kỹ, nhạt nhẽo, nhưng là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy mình còn đang sống. Anh nhìn về phía những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh đèn màu phía xa, thầm nghĩ về sự nực cười của thời đại này. Người ta sẵn sàng đốt cả một quầy báo để đổi lấy vài nghìn Yên, nhưng lại gọi đó là "làm ăn".
Cơn đau từ vết thương bắt đầu nhức nhối. Ryuji lảo đảo bước đi trên con lộ vắng, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt, một mình độc hành giữa thành phố đã không còn thuộc về mình.