MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn MàuChương 5: CẬU NHÓC GIAO HÀNG VÀ CĂN PHÒNG KHÔNG NGỦ

Yakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn Màu

Chương 5: CẬU NHÓC GIAO HÀNG VÀ CĂN PHÒNG KHÔNG NGỦ

900 từ · ~5 phút đọc

Máu từ bắp tay Ryuji nhỏ từng giọt thẫm xuống mặt đường ướt, nhanh chóng bị nước mưa hòa tan rồi trôi tuột vào miệng cống. Cơn đói và cái lạnh sau một ngày lang thang bắt đầu rút cạn chút sức tàn cuối cùng của gã giang hồ già. Anh tựa lưng vào một bức tường gạch đầy những hình vẽ graffiti loang lổ, tầm mắt nhòa đi dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe máy điện rít lên khe khẽ. Một chiếc xe tay ga nhỏ với thùng hàng lớn phía sau phanh gấp ngay đầu hẻm.

"Này ông chú! Có sao không đó?"

Một thanh niên nhảy xuống xe. Cậu ta mặc chiếc áo khoác phản quang màu xanh neon, đầu đội mũ bảo hiểm che kín mặt, nhưng giọng nói thì trẻ măng, đầy vẻ hốt hoảng. Cậu ta tiến lại gần, nhìn thấy vết thương trên tay Ryuji và đôi mắt đỏ ngầu sát khí của anh, nhưng lạ thay, cậu không bỏ chạy như đám đông ban sáng.

"Đừng... chạm vào ta." – Ryuji gằn giọng, bàn tay còn lại siết chặt chiếc túi vải.

"Bớt giễu đi ông chú. Máu chảy như vòi nước thế kia mà còn làm màu." – Cậu thanh niên, người mà sau này Ryuji biết tên là Haru, tháo mũ bảo hiểm ra. Một gương mặt gầy gò với mái tóc bù xù và đôi mắt sáng ranh mãnh hiện ra. Cậu ta nhanh tay rút từ túi áo ra một cuộn băng cá nhân và chai nước suối. "Tôi không báo cảnh sát đâu. Nhìn chú là biết dân 'đồ cổ' vừa ra trại rồi. Đi thôi, tôi đưa chú về chỗ tôi, ở đây cảnh sát đi tuần dày như quân nguyên, chú mà bị bế đi là coi như hết đời."

Ryuji định đẩy ra, nhưng cơn choáng váng khiến anh đổ sụp vào vai Haru. Một sự sỉ nhục cho một "Hoàng Long" kiêu hãnh, nhưng trong lúc này, hơi ấm từ một người lạ là thứ duy nhất níu giữ ý thức của anh.

Nửa giờ sau, Ryuji thấy mình ngồi trên một chiếc nệm cũ trong một căn phòng trọ rộng chưa đầy mười mét vuông. Căn phòng ngột ngạt mùi mì ly và tiếng quạt gió máy tính kêu o o không dứt. Trái ngược với vẻ giản dị của Haru, góc phòng đặt tới ba chiếc màn hình máy tính lớn rực rỡ những dòng lệnh xanh đỏ, các bảng biểu chứng khoán và những cửa sổ chat nhảy liên tục.

"Chú ăn đi." – Haru ném một hộp mì vừa úp xong sang cho Ryuji. "Băng bó xong rồi đó. Chú lỳ thật, khâu sống mà không kêu một tiếng."

Ryuji nhìn hộp mì bốc khói, rồi nhìn quanh căn phòng đầy những dây nhợ loằng ngoằng. "Đây là cái gì? Ngươi là... gián điệp à?"

Haru cười sặc sụa: "Gián điệp? Chú đang ở thế kỷ nào vậy? Tôi là Shipper ban ngày, Trader ban đêm. Chỗ này là 'thánh địa' của tôi. Mấy cái màn hình này nuôi sống tôi đấy." Cậu ta chỉ tay vào một dãy số đang nhảy múa. "Tiền ở đây này, chứ không phải ở trong ví đâu."

Ryuji cầm đôi đũa tre, chậm rãi gắp những sợi mì. Vị mặn của nước dùng nóng lan tỏa, sưởi ấm lồng ngực đang giá lạnh. Anh nhìn Haru, một đứa trẻ có lẽ bằng tuổi con anh nếu anh có con, đang sống trong một thế giới mà anh hoàn toàn không có khái niệm. Một thế giới không có tiếng gầm của động cơ phân khối lớn, không có những chén rượu thề, chỉ có những linh kiện điện tử và những dòng mã vô hồn.

"Tại sao ngươi lại giúp ta?" – Ryuji hỏi sau một hồi im lặng.

Haru nhún vai, mắt vẫn không rời màn hình: "Vì chú nhìn giống ông nội tôi. Ông ấy cũng hay mặc mấy bộ vest rộng thênh thang và nói về danh dự. Ông ấy mất rồi, căn nhà cũ cũng bị đám người của tập đoàn Nova thu hồi để xây trung tâm dữ liệu. Tôi ghét bọn chúng. Nhìn chú đánh đám bảo kê ban nãy, tôi thấy... sướng mắt lắm."

Ryuji đặt hộp mì xuống, nhìn ra cửa sổ nhỏ xíu nhìn ra kẽ hở giữa hai tòa nhà cao tầng. Anh cảm thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Anh đang trú ẩn trong một căn hầm công nghệ của kẻ mà anh coi là thế hệ mất gốc, để trốn tránh một xã hội mà anh không còn nhận ra.

"Cho ta ở lại đây vài ngày." – Ryuji nói, giọng anh đã lấy lại sự bình tĩnh. "Ta sẽ trả ơn."

"Tùy chú thôi." – Haru gõ phím liên hồi. "Nhưng chú đừng có chạm vào đống máy tính của tôi. Với lại, nếu chú muốn tìm ai đó ở thời đại này, đừng đi bộ dọc phố nữa. Để tôi dạy chú cách 'săn' người trên mạng."

Đêm đó, Ryuji không ngủ. Anh nằm trên tấm nệm cứng, nhìn những ánh đèn xanh đỏ từ máy tính phản chiếu lên trần nhà. Con rồng đất giờ đây đang nằm trong một cái hang đầy điện tử, bắt đầu nhận ra rằng nắm đấm của mình có lẽ sẽ cần một loại sức mạnh mới để tồn tại.