Cánh cửa gỗ nặng nề của quán bar "Hồi Ức" khép lại, ngăn cách tiếng mưa xối xả bên ngoài. Không gian bên trong đặc quánh mùi sơn mới nồng nặc hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương cũ kỹ. Sayoko với những bước chân lặng lẽ đi về phía quầy bar. Cô lấy ra một chiếc khăn bông trắng, không nói một lời, đưa cho Ryuji.
Ryuji nhận lấy khăn, nhưng thay vì lau người, anh lại cúi xuống nhìn vạt áo Kimono của Sayoko đã bị dính vài giọt sơn đỏ li ti. Anh đưa tay định giúp cô lau đi, nhưng giữa chừng, bàn tay thô kệch đầy sẹo ấy khựng lại. Anh nhận ra mình không còn là gã thanh niên hào hoa của hai mươi năm trước, và cô cũng không còn là cô gái đứng đợi anh dưới tán anh đào.
"Ngồi đi," Sayoko khẽ nói. Cô rót một ly Hibiki, loại rượu mà ngày xưa Ryuji vẫn thường uống mỗi khi có chuyện buồn. Tiếng đá viên chạm vào thành thủy tinh lách cách, đơn độc giữa căn phòng trống không một bóng khách.
Ryuji ngồi xuống chiếc ghế da đã nứt nẻ. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt anh, làm sâu thêm những rãnh nhăn của sự khắc khổ. "Quán... vắng quá," anh nói, giọng trầm đục.
Sayoko nhếch môi cười, một nụ cười pha lẫn sự mệt mỏi và kiêu hãnh. "Người ta bận đi uống trà sữa ở những trung tâm thương mại bọc kính của tập đoàn Nova rồi. Ở đó có máy lạnh, có wifi, và quan trọng nhất là không có mùi của quá khứ. Một quán rượu cũ kỹ chỉ dành cho những người già không muốn chết, ai mà thèm đến?"
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt vẫn đẹp nhưng giờ đã chứa đựng sự sắc sảo của một người đàn bà đã nếm đủ đắng cay. "Anh về làm gì, Ryuji? Anh nhìn thấy rồi đấy. Khu phố này không còn là của chúng ta nữa. Bang hội không còn, đại ca đã mất, ngay cả đến cái tên của anh cũng bị bọn trẻ con mang ra làm trò đùa trên mạng."
Ryuji siết chặt ly rượu, cảm nhận vị cay nồng cháy bỏng nơi cuống họng. "Tôi đi tìm những gì còn sót lại. Tôi gặp Masa ở bãi rác. Tôi thấy văn phòng cũ thành chỗ massage. Tôi thấy thằng ranh Akira đi trên xe sang và khinh rẻ chúng ta."
"Vậy thì sao?" Sayoko đột ngột gằn giọng, bàn tay cô đập nhẹ xuống mặt quầy bar. "Anh định dùng nắm đấm để đòi lại công bằng à? Anh định đánh bại một tập đoàn nắm giữ cả kinh tế và truyền thông bằng sức mạnh của một gã đàn ông trung niên vừa ra tù? Ryuji, anh tỉnh lại đi! Thời đại này không có chỗ cho anh hùng, và càng không có chỗ cho những 'con rồng' lỗi thời."
Ryuji im lặng. Anh cảm nhận được nỗi đau trong lời nói của cô. Đó không phải là sự ghét bỏ, mà là sự lo sợ.
"Akira không giống những trùm giang hồ ngày xưa," Sayoko tiếp tục, giọng cô dịu đi nhưng đầy vẻ cảnh báo. "Hắn không cần giết anh bằng súng đạn. Hắn sẽ dùng luật pháp, dùng tiền, dùng dư luận để bóp chết anh mà không cần vấy máu lên tay. Hắn đã ép tôi bán quán này suốt một năm qua. Những vệt sơn ngoài kia chỉ là khởi đầu thôi. Sớm muộn gì, chúng cũng sẽ san phẳng nơi này để xây một tòa tháp dữ liệu vô hồn khác."
Sayoko bước vòng qua quầy bar, đứng trước mặt Ryuji. Cô đặt bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh ngắt lên bờ vai rộng của anh. "Làm ơn, hãy đi đi. Đi đâu đó thật xa, tìm một công việc chân tay bình thường mà sống nốt quãng đời còn lại. Đừng để mình chết trong một xó xỉnh nào đó chỉ vì cái danh dự hão huyền đã mục nát từ lâu."
Ryuji ngước nhìn lên. Qua ô cửa kính mờ sương, anh thấy ánh đèn LED của tòa tháp Nova rực rỡ ở phía chân trời, trông như một con quái vật đang nhe nanh nhìn xuống những mái nhà lụp xụp. Anh nhận ra sự thật cay đắng trong lời Sayoko: Anh là một kẻ xa lạ trong chính quê hương mình. Nhưng sâu trong lồng ngực, hình xăm Hoàng Long dường như đang nóng rực lên.
"Tôi không thể đi được, Sayoko," Ryuji nói, giọng anh trầm nhưng đanh lại như thép nguội. "Nếu tôi đi, thì những người như Masa, như ông lão bán báo, và cả cô nữa... ai sẽ bảo vệ các người? Nếu giá trị cũ phải sụp đổ, ít nhất tôi cũng muốn thấy nó sụp đổ một cách huy hoàng, chứ không phải lặng lẽ biến mất như rác rưởi."
Sayoko thở dài, cô buông tay khỏi vai anh, đôi mắt quay đi để che giấu một giọt nước sắp rơi. "Anh vẫn vậy. Ngang bướng và mù quáng."
Cô quay lại phía tủ kính, lấy ra một bộ chìa khóa dự phòng và đặt lên bàn. "Nếu đã không chịu đi, thì ở lại đây làm bảo vệ ca đêm. Tôi không trả được lương cao đâu, chỉ có chỗ ngủ và rượu nhạt thôi. Nhưng báo trước cho anh, làm anh hùng ở cái thời này... cái giá phải trả sẽ là tất cả những gì anh còn lại."
Ryuji cầm lấy chùm chìa khóa. Kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi trại Fuchu, anh thấy lòng mình bình thản. Hồi 1 đã khép lại bằng sự tan vỡ của những mộng tưởng, nhưng giữa đống đổ nát ấy, con rồng già đã tìm thấy một nơi để bắt đầu cuộc chiến cuối cùng của mình.