Mưa Tokyo về đêm mang theo cái lạnh len lỏi qua từng lớp vải sũng nước, hòa cùng mùi khét của nhựa đường và khí thải. Ryuji bước đi, đôi giày da cũ nát nện xuống mặt đường tạo ra những tiếng "bạch, bạch" nặng nề. Càng tiến sâu vào khu phố cũ, ánh đèn neon rực rỡ của những tòa cao ốc phía sau càng mờ dần, nhường chỗ cho bóng tối của những con hẻm bị bỏ quên.
Anh dừng lại ở đầu con phố số 4. Nơi đây, sự tàn phá của thời gian hiện lên rõ rệt hơn bất cứ đâu. Những cửa hàng bách hóa đóng cửa im lìm, những bức tường chi chít những thông báo giải tỏa màu vàng rực. Nhưng ở cuối dãy phố, một ánh đèn vàng nhạt vẫn bền bỉ hắt ra từ ô cửa kính mờ đục. Trên tấm biển gỗ treo nghiêng ngả, hai chữ "Hồi Ức" viết bằng thư pháp đã phai màu vẫn cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng của một thời vang bóng.
Đập vào mắt Ryuji không phải là sự yên bình anh mong đợi, mà là sự hỗn loạn của những kẻ xâm lăng mới. Ba gã thanh niên, tóc nhuộm đủ màu, khoác trên mình những bộ đồ rộng thùng thình, đang cười hô hố dưới màn mưa. Trên tay chúng là những bình sơn xịt. Những vệt sơn màu đỏ tươi như máu đang loang lổ trên cánh cửa gỗ quý giá của quán bar, xóa sạch đi vẻ thanh tao vốn có.
"Thằng chó Akira bảo nếu tuần sau vẫn chưa dọn đi thì không chỉ có sơn đâu nhé bà già!" – Tên cầm đầu, một gã gầy nhom với chiếc khuyên mũi sáng loáng, vừa gào thét vừa ấn mạnh vòi xịt.
Cánh cửa quán bar mở ra. Một người phụ nữ bước ra ngoài, thân hình thanh mảnh gói gọn trong bộ Kimono tím sẫm trang nhã nhưng đã sờn cũ. Sayoko đứng đó, tay cầm một chiếc chổi quét rác nhỏ, cả người cô run lên vì giận dữ nhưng đôi mắt vẫn giữ được cái nhìn quắc thước của một người đã từng đứng sau lưng những tay trùm khét tiếng.
"Đi đi. Ở đây không có chỗ cho lũ vô học các người." – Giọng cô trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Tên khuyên mũi cười nhạt, hắn cầm bình sơn định xịt thẳng vào vạt áo Kimono của cô: "Để tao nhuộm lại cái áo này cho bà già..."
Hắn chưa kịp hoàn thành câu nói thì một bàn tay thô ráp, to lớn như gọng kìm sắt đã chộp lấy cổ tay hắn. Một áp lực khủng khiếp khiến gã thanh niên khuỵu xuống ngay lập tức. Ryuji xuất hiện âm thầm từ bóng tối phía sau như một con thú săn mồi vừa rời khỏi hang.
"Đừng làm bẩn bộ áo đó." – Ryuji gằn giọng. Âm thanh ấy trầm đục, mang theo sức nặng của hai mươi năm ngục tù và hàng trăm trận huyết chiến.
Hai tên còn lại hoảng hốt, chúng rút dao bấm ra nhưng đôi chân lại run rẩy không dám tiến tới. Sát khí tỏa ra từ người đàn ông mặc bộ suit cũ nát này là thứ chúng chưa bao giờ gặp ở những quán net hay những khu trung tâm thương mại lộng lẫy. Đó là cái khí chất của một kỷ nguyên mà cái chết được đối diện bằng mắt chứ không phải qua màn hình.
Ryuji không đánh chúng quá nặng. Anh chỉ xoay cổ tay, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên khiến tên khuyên mũi gào khóc đau đớn, rồi anh bồi thêm một cú đá vào mông, quăng cả ba gã vào đống rác đầu hẻm như quăng những túi rác thực sự.
"Biến."
Chỉ một từ duy nhất, ba gã choai choai vắt chân lên cổ chạy bán sống bán chết vào màn mưa, để lại những bình sơn lăn lóc trên mặt đường.
Ryuji đứng yên trong bóng tối, lớp sơn đỏ bắn lên tay áo anh trông ghê rợn dưới ánh đèn đường. Anh cúi xuống nhặt chiếc ô cũ của ai đó bỏ lại, bước tới bên cạnh Sayoko. Anh không nhìn cô, chỉ lặng lẽ che chiếc ô trên đầu người phụ nữ, chắn cho cô khỏi những cơn gió lùa từ phía những tòa nhà chọc trời của Nova.
Sayoko đứng lặng người. Mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi mưa, và cái hơi ấm nồng đậm của một người đàn ông từ quá khứ xộc vào khứu giác khiến tim cô thắt lại. Cô nhìn vào bàn tay đầy sẹo đang cầm cán ô, rồi từ từ ngước mắt lên nhìn gương mặt hằn học, khắc khổ của người đàn ông mà cô đã chờ đợi suốt hai mươi năm.
"Ryuji... là anh thật sao?" – Giọng cô vỡ vụn, nhỏ xíu giữa tiếng mưa gõ vào tán ô.
Ryuji hít một hơi thật sâu, vị mặn của mưa và vị đắng của sơn xịt cay xè đầu lưỡi. Anh nhìn vào đôi mắt đã hằn dấu vết thời gian của người mình thương, nhận ra rằng dù thế giới ngoài kia có thay đổi đến mức nào, thì "Hồi Ức" vẫn là nơi duy nhất anh có thể tìm thấy lại chính mình.
"Ta về rồi, Sayoko."
Mưa vẫn rơi, nhưng dưới tán ô chật hẹp, thời gian dường như ngưng đọng lại. Hai con người, hai mảnh đời cũ kỹ đứng tựa vào nhau giữa một thành phố rực rỡ ánh đèn nhưng hoàn toàn vô cảm, như một bức tranh cổ bị bỏ quên giữa một bảo tàng hiện đại đầy kính và thép.