MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn MàuChương 10: NGHĨA TRANG KỸ THUẬT SỐ

Yakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn Màu

Chương 10: NGHĨA TRANG KỸ THUẬT SỐ

1,225 từ · ~7 phút đọc

CHƯƠNG 10: NGHĨA TRANG KỸ THUẬT SỐ

Căn phòng của Haru ngột ngạt mùi quạt máy chạy quá tải và vị mì ly tôm chua cay nồng nặc. Ryuji ngồi đó, đôi vai hộ pháp khòm xuống trên chiếc ghế xoay bọc da đã bong tróc. Hai mươi năm trước, bàn tay này có thể bẻ gãy thanh xà gỗ, nhưng giờ đây, nó đang run rẩy một cách thảm hại khi cố gắng lướt trên mặt kính mát lạnh của chiếc smartphone cũ mà Haru vừa đưa cho.

"Nhẹ thôi chú già! Đã bảo là vuốt chứ không phải ấn. Chú mà làm vỡ màn hình là tôi bắt chú đi giao hàng trừ nợ đấy!" – Haru hét lên, mắt vẫn không rời khỏi biểu đồ tiền ảo đang nhảy múa trên màn hình lớn.

Ryuji không đáp. Mồ hôi rịn ra trên trán anh, chảy vào vết sẹo cũ bên chân mày. Đối với một kẻ mà khái niệm "tìm kiếm" vốn dĩ là lật tung từng ngõ ngách, túm cổ từng gã ma kê để hỏi tin, thì cái thanh công cụ tìm kiếm trắng tinh này giống như một mê cung không có lối ra.

"Tìm cái tên đầu tiên đi." – Haru hướng dẫn, giọng bớt gắt gỏng hơn khi thấy sự thành tâm đến tội nghiệp của gã Yakuza lỗi thời.

Ryuji mím môi, dùng ngón trỏ to bản gõ từng chữ một: K-E-N-J-I S-A-T-O. Đó là đứa em út trong băng, đứa trẻ từng hứa sẽ chăm sóc bàn thờ tổ tiên khi Ryuji đi vắng.

Màn hình xoay tròn một vòng rồi hiện ra hàng nghìn kết quả. Ryuji nín thở. Nhưng thay vì gương mặt rạng rỡ của đứa em, anh chỉ thấy những dòng tít lạnh lùng: "Cựu thành viên băng đảng Sato bị bắt vì tàng trữ chất cấm", rồi đến một dòng tin ngắn ngủi từ năm 2015: "Phát hiện thi thể không danh tính dưới chân cầu Arakawa, nghi là thanh trừng nội bộ".

Anh sững sờ. Bàn tay anh lướt tiếp, vụng về và vội vã hơn.

M-A-S-A-O K-U-D-O... S-H-I-N-J-I T-A-K-E-D-A...

Từng cái tên hiện lên rồi vụt tắt như những đốm lửa tàn. Những người anh em từng thề sống chết, từng cùng anh uống cạn chén rượu sake nồng ấm đêm đông, giờ đây chỉ còn là những mẩu tin chết chóc trên internet hoặc những dòng thông báo mất tích đã đóng bụi. Thế giới kỹ thuật số này không lưu giữ danh dự của họ, nó chỉ lưu giữ sự thất bại và cái chết. Sự lạc lõng bóp nghẹt lấy tim Ryuji. Anh thấy mình giống như một bóng ma đang lùng sục trong một nghĩa trang không có bia mộ, nơi linh hồn của những người anh em bị mã hóa thành những con số vô hồn.

"Chú tìm thấy ai chưa?" – Haru hỏi, quay lại nhìn. Cậu chợt khựng lại khi thấy đôi mắt đỏ ngầu của Ryuji.

"Họ không còn ở đó..." – Giọng Ryuji khản đặc – "Internet của cậu không có họ. Nó chỉ có xác chết thôi."

Haru thở dài, gãi đầu: "Thì tôi đã bảo rồi, thời đại này họ 'xóa sổ' người ta bằng cách bỏ mặc họ thôi. Nếu chú không có tài khoản mạng xã hội, không có hồ sơ số, chú coi như chưa từng tồn tại."

Cơn giận dữ và nỗi đau cay đắng bùng lên, Ryuji định ném chiếc điện thoại vào tường, nhưng hình ảnh một người phụ nữ chợt hiện ra ở góc dưới màn hình trong một bài báo cũ về khu phố Ginza. Đó là một tấm hình chụp lén quán bar "Hồi Ức". Dù ảnh mờ, nhưng dáng người thanh mảnh trong bộ Kimono tím sẫm đó không thể lẫn vào đâu được.

"Sayoko..." – Ryuji thì thầm. Tên cô thốt ra mang theo cả một vùng trời ký ức về mùi hương hoa anh đào và những buổi chiều tà yên ả.

"Ồ, quán bar đó à? Nó nằm ở cuối phố 4. Nhưng nghe đâu chỗ đó sắp bị Nova san phẳng để làm trung tâm dữ liệu rồi. Bà chủ quán đó lỳ lợm lắm, không chịu nhận tiền đền bù." – Haru chêm vào.

Ryuji đứng phắt dậy. Nỗi đau nãy giờ biến thành một luồng sức mạnh chạy dọc sống lưng. Anh mặc lại chiếc áo khoác cũ, cài lại chiếc cúc áo bị đứt bằng một đoạn dây đồng nhỏ.

"Này, đi đâu đấy? Trời vẫn đang mưa mà!" – Haru gọi với theo.

"Đi tìm sự sống cuối cùng còn sót lại." – Ryuji gằn giọng, bước chân anh nện xuống cầu thang gỗ cũ kỹ vang lên những tiếng rầm rập đầy uy lực.

Anh lao ra màn mưa của Tokyo. Những ánh đèn neon phản chiếu trên mặt đường ướt nhách trông như những vết máu đầy màu sắc. Ryuji chạy, mặc cho xương cốt ở tuổi ngoài 40 biểu tình bằng những cơn đau nhói. Anh chạy qua những tòa nhà bọc kính lạnh lẽo, qua những dòng người vô cảm đang cúi đầu vào màn hình điện thoại.

Khi anh đến đầu phố 4, mùi sơn nồng nặc xộc vào mũi.

Trước quán bar "Hồi Ức", ba gã choai choai đang cầm những bình sơn xịt, cười hô hố khi xịt những dòng chữ bẩn thỉu lên cánh cửa gỗ quý giá. Màu sơn đỏ tươi chảy dài trên biển hiệu như những vệt máu tươi. Sayoko đang đứng đó, tay cầm một chiếc chổi quét rác nhỏ, cả người run rẩy nhưng đôi mắt vẫn quắc lên sự khinh miệt.

"Dừng lại!" – Ryuji gầm lên.

Bọn chúng quay lại, một tên cầm bình sơn xịt thẳng vào hướng mặt anh. Ryuji không né. Anh giơ cánh tay hộ pháp che mắt, mặc cho màu sơn bám đầy lớp áo khoác cũ. Anh tiến lên, đôi bàn tay to bản túm lấy cổ áo hai tên gần nhất, nhấc bổng chúng lên như nhấc hai con gà nhách.

"Chúng mày vừa làm bẩn ký ức của ta." – Ryuji nói, giọng anh lạnh đến mức đám choai choai bỗng chốc cứng đờ người vì sợ hãi. Đây không phải là nắm đấm của một gã bảo vệ bình thường, đây là sát khí của một kẻ từng bước ra từ những trận huyết chiến thực sự.

Anh không đánh chúng quá nặng, chỉ đơn giản là quăng cả ba vào đống rác gần đó. Đám thanh niên hoảng hốt bỏ chạy, để lại những chiếc bình sơn lăn lóc trên đường.

Mưa vẫn rơi. Ryuji đứng im lìm trong bóng tối, lớp sơn đỏ trên tay anh trông thật ghê rợn dưới ánh đèn đường. Sayoko nhìn bóng người đàn ông cao lớn trước mặt, chiếc chổi trên tay cô rơi xuống đất.

"Ryuji...?" – Giọng cô nhỏ xíu, run rẩy giữa tiếng mưa.

Ryuji chậm rãi bước tới, nhặt chiếc ô cũ nát của một gã nào đó vừa vứt lại, lặng lẽ che trên đầu cô. Anh không nói gì, chỉ đứng đó như một bức tường vững chãi, chắn cho cô khỏi những cơn gió lùa từ những tòa nhà chọc trời của tập đoàn Nova phía sau lưng. Sau 20 năm, đây là lần đầu tiên hơi ấm của hai con người cũ gặp lại nhau, giữa một thành phố đã không còn chỗ cho sự hoài niệm.