MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn MàuChương 9: NHỮNG LINH HỒN SỐ

Yakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn Màu

Chương 9: NHỮNG LINH HỒN SỐ

970 từ · ~5 phút đọc

Ryuji trở về căn phòng trọ của Haru khi cơn mưa phùn đã chuyển thành những vệt nước dài quất vào cửa kính. Anh ngồi phịch xuống tấm nệm, gương mặt xám xịt như tro tàn, ánh mắt vẫn chưa thôi ám ảnh bởi cái bóng đen lơ lửng trên bầu trời nghĩa trang. Sự xuất hiện của chiếc drone không chỉ là một lời đe dọa; nó là một tuyên ngôn rằng gã giang hồ già không còn nơi nào để trốn chạy trong kỷ nguyên của những luồng dữ liệu.

"Này ông chú, nhìn chú cứ như vừa bị ma đuổi ấy."

Haru xoay ghế lại, miệng vẫn đang nhai dở miếng bánh pizza nguội ngắt. Ánh sáng từ ba chiếc màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt non nớt của cậu những vệt xanh đỏ kỳ ảo. Haru liếc nhìn vết bùn trên ống quần Ryuji rồi thở dài, ném một lon cà phê nóng sang cho anh.

"Trên trời... có những con mắt đen." Ryuji thào thào, giọng anh khản đặc. "Nó bay theo ta. Nó phát ra giọng của thằng ranh Akira đó."

Haru khựng lại một chút, rồi bật cười thành tiếng. "Trời ạ, đó là drone giám sát tầm thấp của tập đoàn Nova. Chú bị bọn chúng 'đánh dấu' rồi. Thời buổi này, người ta không dùng đàn em đứng đầu ngõ nữa đâu chú già. Camera và sóng tín hiệu mới là lũ cai ngục thực sự."

Ryuji siết chặt lon cà phê trong tay, cảm nhận hơi nóng xuyên qua lớp chai sạn trên lòng bàn tay. "Nó bảo ta là đống rác của lịch sử."

"Thì cũng gần đúng mà." Haru nhún vai, quay lại gõ phím lạch cạch. "Chú đang sống bằng đôi chân và nắm đấm, trong khi bọn chúng sống bằng thuật toán. Muốn đấu với chúng, chú không thể chỉ đi bộ dọc phố và hỏi thăm từng người được. Ở đây này..." Haru chỉ vào màn hình "...mọi người đều để lại dấu vết."

Cậu nhóc shipper lôi từ dưới đống dây nhợ ra một chiếc điện thoại thông minh đời cũ, màn hình nứt một góc nhưng vẫn còn hoạt động. Haru đưa nó cho Ryuji như thể đang truyền một món bảo vật từ thế kỷ sau.

"Cái gì đây?" Ryuji nhìn vật thể nhỏ bé bằng kính và nhựa với vẻ nghi kỵ.

"Vũ khí của chú đấy. Cầm lấy đi. Tôi sẽ dạy chú cách 'nhìn' thế giới của bọn chúng."

Trong ba tiếng đồng hồ tiếp theo, căn phòng trọ nhỏ bé trở thành một lớp học kỳ lạ nhất Tokyo. Ryuji, người từng một tay bình định khu phố cũ, giờ đây mồ hôi vã ra như tắm khi cố gắng điều khiển những đầu ngón tay thô kệch của mình trên mặt kính cảm ứng. Mỗi lần anh chạm mạnh, màn hình lại nhảy loạn xạ khiến Haru phải cằn nhằn: "Lực nhẹ thôi! Chú đang vuốt ve nó chứ không phải bẻ cổ kẻ thù đâu!"

Công đoạn khó khăn nhất là khi Haru hướng dẫn Ryuji tìm kiếm tên những người quen cũ trên mạng xã hội và các trang tin tức ngầm. Ryuji nín thở, gõ từng ký tự vào thanh tìm kiếm với hy vọng nhỏ nhoi.

"Kenji Sato..." - Kết quả hiện ra là một thông báo về vụ án mạng đã bị đóng hồ sơ từ mười lăm năm trước. "Gia tộc Sato..." - Chỉ còn là những bài báo về việc giải thể bang hội và các dự án tái thiết đô thị của tập đoàn Nova.

Ryuji nhìn chằm chằm vào màn hình. Những cái tên mà anh từng coi là máu mủ, là anh em, giờ đây hiện lên khô khốc dưới dạng những con chữ màu xanh lạnh lẽo. Anh thấy hình ảnh một Kyodai (người anh em kết nghĩa) năm xưa giờ đã cắt đi ngón tay, mặc bộ đồ bảo hộ lao động vàng vọt đang lau kính cho tòa nhà Nova. Anh thấy tin tức về một người khác đã tự sát trong một căn hộ rẻ tiền vì nợ nần tiền ảo.

"Chẳng còn ai cả..." Ryuji lẩm bẩm, bàn tay run rẩy khiến chiếc điện thoại suýt rơi xuống sàn.

Anh chợt nhận ra sự tàn khốc của thời gian không nằm ở những nếp nhăn trên mặt, mà nằm ở việc cả một thế giới mà anh từng thuộc về đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi "bộ nhớ" của xã hội. Những người anh em cũ không chỉ chết đi hay tan tác; họ bị biến thành những linh hồn số không ai thèm truy cập.

Nỗi đau này âm ỉ và nhức nhối hơn cả nhát dao mà anh từng chịu thay đại ca. Anh ngồi đó, giữa những ánh đèn LED nhấp nháy từ máy tính của Haru, cảm thấy mình như một bóng ma lảng vảng trong một nghĩa trang rực rỡ ánh đèn neon.

"Vẫn còn một người." Haru chợt lên tiếng, phá vỡ sự im lặng đặc quánh. "Tôi tìm thấy tấm hình này trên một diễn đàn của dân phố cũ. Quán bar 'Hồi Ức'. Người phụ nữ trong ảnh... chú có nhận ra không?"

Ryuji nhìn vào tấm ảnh mờ nhạt. Giữa đống đổ nát của khu phố đang bị giải tỏa, một quán bar nhỏ với tấm biển gỗ mục nát vẫn kiên cường đứng vững. Đứng trước cửa là một người phụ nữ mặc Kimono màu tím sẫm, đôi mắt u buồn nhưng cương nghị nhìn thẳng vào ống kính.

"Sayoko..."

Tên người phụ nữ khẽ thốt ra từ môi Ryuji, mang theo tất cả những ấm áp còn sót lại của một thời tuổi trẻ. Con rồng gỉ sét cuối cùng cũng tìm thấy một lý do để không gục ngã trước sự lạnh lẽo của công nghệ.