Đoàn xe của Akira đã rời đi từ lâu, để lại một làn khói xám bạc tan nhanh trong không khí tĩnh mịch của nghĩa trang ngoại ô. Ryuji vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng cổ giữa những nấm mồ san sát. Tờ chi phiếu nằm dưới chân bị gió cuốn lật qua lật lại trên mặt cỏ ẩm ướt, con số không dài dằng dặc trên đó trông như một lời nhạo báng đối với lòng tự tôn của một gã giang hồ vừa bước ra từ bóng tối của hai thập kỷ.
Ryuji hít một hơi thật sâu, cố xua tan cái cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh nhìn xuống mộ của đại ca, nén một tiếng thở dài. Thế giới này không còn chỗ cho những kẻ sống bằng "khí phách". Ở đây, người ta dùng tiền để mua sự im lặng và dùng công nghệ để xóa sổ ký ức.
Bất chợt, một âm thanh lạ lẫm lọt vào tai Ryuji. Giữa không gian tĩnh mịch của nghĩa trang, âm thanh đó vang lên rợn người. Nó không phải tiếng gió rít qua khe đá, cũng không phải tiếng chim kêu đêm. Đó là một tiếng vo ve trầm đục, đều đặn và sắc lẹm như tiếng cánh của một loài côn trùng khổng lồ bằng kim loại đang xé toạc không khí.
Ryuji khựng lại. Bản năng sinh tồn của một kẻ từng bị săn đuổi suốt thời trai trẻ khiến sống lưng anh lạnh toát. Anh từ từ ngước mắt nhìn lên bầu trời xám xịt đang đổ những giọt mưa phùn đầu tiên. Cách đỉnh đầu anh khoảng mười mét, một thiết bị bằng nhựa đen bóng với bốn cánh quạt đang xoay tít, lơ lửng một cách quái đản giữa không trung. Ở chính giữa nó, một ống kính camera nhỏ xíu rực lên ánh sáng đỏ rùng rợn, chĩa thẳng vào mặt anh không một chút nể nang.
Ryuji đứng hình. Anh chưa từng thấy thứ này trong tù. Trong ký ức của anh, camera là những khối hộp to đùng gắn chết trên tường nhà biệt thự hay các góc phố lớn. Nhưng thứ này... nó di động. Nó không phải là một sát thủ với con dao giấu sau lưng, cũng chẳng phải họng súng đen ngòm của cảnh sát đang phục kích. Nó là một thực thể vô tri nhưng mang lại cảm giác bị xâm phạm, bị phơi bày đến tận cùng.
Anh thử lùi lại một bước, "con mắt" đó lập tức chúi mũi xuống, duy trì đúng khoảng cách mười mét. Anh bước sang trái, nó cũng nghiêng mình theo sát một cách mượt mà đến kinh ngạc. Sự đeo bám lỳ lợm của nó khiến Ryuji bắt đầu cảm thấy nóng máu.
"Thứ quái quỷ gì thế này?" – Ryuji lẩm bẩm, hơi thở bắt đầu dồn dập vì sự tức giận trộn lẫn với nỗi hoang mang.
Sự hiện diện của chiếc drone khiến anh cảm thấy nghẹt thở hơn cả bốn bức tường đá ở trại Fuchu. Cảm giác bị theo dõi bởi một thực thể không có hơi người, không có nhịp tim, không có cả sự thù ghét hay tôn trọng, khiến con rồng trong anh cảm thấy bị sỉ nhục nặng nề. Nó giống như việc một con mãnh thú bị nhốt trong lồng kính cho lũ trẻ con quan sát.
Ryuji vớ lấy một hòn đá to dưới đất. Gân tay anh nổi cuồn cuộn, đôi mắt hằn lên những tia máu. Anh dùng hết sức bình sinh, xoay người lấy đà rồi ném mạnh hòn đá về phía bầu trời. Viên đá xé gió lao đi, bay sượt qua cánh quạt chỉ trong gang tấc. Chiếc drone chao đảo mạnh, phát ra tiếng động cơ gầm rú nhưng rồi nhanh chóng lấy lại thăng bằng nhờ hệ thống tự động hóa tinh vi.
Nó dường như đang trêu ngươi anh. Từ phía loa nhỏ gắn dưới bụng thiết bị, một giọng nói điện tử rè rè vang lên. Đó không phải là giọng máy móc vô hồn, mà là giọng nói của Akira – kẻ vừa rời đi trên chiếc Rolls-Royce bóng loáng.
"Vô ích thôi, Sato-san. Ở thời đại này, ông không thể trốn vào bóng tối được đâu. Bóng tối bây giờ cũng thuộc về quyền sở hữu và sự kiểm soát của Nova."
Tiếng cười của Akira phát ra từ chiếc loa nhỏ nghe chói tai và méo mó. "Hãy tập làm quen với việc bị giám sát đi. Tôi muốn xem một 'di tích lịch sử' như ông sẽ loay hoay thế nào để tồn tại trong thế giới mà chỉ cần một cú click chuột, sự hiện diện của ông sẽ biến mất hoàn toàn."
Ryuji gầm lên một tiếng đầy uất ức. Anh không ném đá nữa. Anh nhận ra rằng gã trẻ tuổi đó đang chơi đùa với anh như mèo vờn chuột, sử dụng những thứ đồ chơi công nghệ cao để nghiền nát ý chí của một kẻ lỗi thời. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mới lạ chưa từng có trong đời: không phải sợ chết, mà sợ sự vô hình của kẻ thù. Kẻ thù của anh bây giờ không đứng trước mặt để anh có thể đấm vỡ hàm, chúng lơ lửng trên cao, chúng ẩn nấp sau những làn sóng điện từ và những màn hình sáng loáng.
Ryuji quay lưng, lầm lũi bước ra khỏi nghĩa trang. Anh đi trên con đường nhựa dài dằng dặc dẫn về phía trung tâm thành phố, và phía sau lưng, tiếng vo ve của chiếc drone vẫn đều đặn bám theo. Mỗi bước chân của anh, mỗi cái nhíu mày, mỗi lần anh quẹt diêm châm thuốc đều bị ống kính kia thu lại, truyền về một máy chủ lạnh lẽo nào đó đặt trong tòa tháp Nova chọc trời.
Thành phố Tokyo hiện lên trước mắt anh với hàng nghìn con mắt camera khác đang chờ đợi trên các cột đèn, các cửa hàng tiện lợi. Con rồng đất giờ đây không chỉ lạc lối giữa một mê cung kính và thép, mà còn bị giam cầm trong một chiếc lồng vô hình xây bằng những tia sóng và tín hiệu điểm ảnh. Anh nhận ra rằng, tự do sau 20 năm thực chất chỉ là một nhà tù rộng lớn hơn, nơi mà mỗi cử động của anh đều nằm trong lòng bàn tay của những kẻ coi nhân nghĩa là rác rưởi.
Ryuji siết chặt quai chiếc túi vải bạt, ánh mắt anh nhìn xuống mặt đường. Anh không ngước lên nhìn chiếc drone nữa, nhưng trong lòng anh, một lời thề im lặng đã được khắc ghi: Nếu thế giới này muốn giám sát anh, anh sẽ cho chúng thấy con rồng này sẽ đốt cháy cái lồng đó như thế nào.