MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn MàuChương 7: TÀN TRO VÀ KẺ THỪA KẾ

Yakuza: Chén Rượu Nhạt Và Ánh Đèn Màu

Chương 7: TÀN TRO VÀ KẺ THỪA KẾ

868 từ · ~5 phút đọc

CHƯƠNG 7: TÀN TRO VÀ KẺ THỪA KẾ

Ryuji đứng trước ngôi mộ của đại ca Sato, nằm khuất trong góc vắng nhất của nghĩa trang ngoại ô. Ngôi mộ không được chăm sóc từ lâu, cỏ dại mọc lút cả chân bia đá, những vết rêu phong phủ mờ lên dòng chữ khắc tên người đàn ông mà Ryuji từng coi như cha mình. Anh chậm rãi quỳ xuống, dùng đôi bàn tay thô ráp nhổ từng cụm cỏ, động tác tỉ mỉ như đang gột rửa một vết thương.

Anh lôi từ trong túi ra một bao thuốc lá, châm hai điếu. Một điếu anh đặt lên bệ đá, một điếu anh rít một hơi thật sâu. Khói thuốc trắng đục hòa vào làn sương sớm của nghĩa trang.

"Con về muộn quá, thưa đại ca."

Ryuji thầm thì, giọng anh lạc đi giữa tiếng gió rít qua những khe đá. Sự im lặng của nghĩa trang khiến nỗi cô đơn trong lòng anh càng thêm đậm đặc. Masa nói đúng, những giá trị mà họ từng sống chết để bảo vệ giờ đây chỉ còn là tàn tro, và đại ca nằm đây như một chứng nhân cho sự kết thúc của một kỷ nguyên.

Đột nhiên, tiếng động cơ êm ru nhưng đầy quyền lực vang lên từ phía cổng nghĩa trang, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Một đoàn xe đen bóng bẩy, dẫn đầu là chiếc Rolls-Royce sang trọng, lừng lững tiến vào rồi dừng lại cách Ryuji không xa.

Cửa xe mở ra. Một thanh niên bước xuống, thân hình mảnh khảnh trong bộ Suit may đo cao cấp màu xanh thẫm. Hắn đeo kính gọng vàng, mái tóc chải chuốt không một sợi thừa. Theo sau hắn là một toán vệ sĩ mặc đồ đen, tai đeo bộ đàm, gương mặt lạnh lùng như những cỗ máy. Đó là Akira Tanaka – người hiện tại đang nắm giữ vận mệnh của thế giới ngầm thông qua tập đoàn Nova.

Akira thong dong bước đến, đôi giày da bóng loáng dẫm lên thảm cỏ ẩm ướt. Hắn dừng lại cách Ryuji vài bước, nhìn ngôi mộ của đại ca Sato với vẻ khinh khỉnh rồi chuyển ánh mắt sang gã đàn ông trung niên đang quỳ dưới đất.

"Ryuji Sato. 'Hoàng Long' huyền thoại của phố cũ đây sao?" – Akira cất tiếng, giọng hắn thanh mảnh nhưng chứa đựng sự ngạo mạn tột cùng. "Trông ông còn thảm hại hơn cả cái bia đá mục nát này."

Ryuji từ tốn đứng dậy. Anh quay lại đối diện với Akira. Sự tương phản giữa hai người như hai thái cực của thời gian: Một bên là Ryuji với bộ Suit cũ kỹ đầy vết bụi trần, gân tay nổi cuồn cuộn; một bên là Akira lịch lãm, hiện đại và xa hoa.

"Ngươi là kẻ đã phá nát văn phòng cũ?" – Ryuji hỏi, đôi mắt anh nheo lại, sát khí bắt đầu lan tỏa.

Akira bật cười, âm thanh khô khốc vang lên giữa những ngôi mộ. "Phá nát? Không, tôi chỉ 'nâng cấp' nó. Thời đại của các ông – những kẻ dùng nắm đấm để đòi nợ và nói về nhân nghĩa dưới những chén rượu nhạt – đã chết rồi, Sato-san. Giờ đây, địa bàn được tính bằng dữ liệu, và quyền lực được đo bằng số lượng cổ phiếu."

Hắn bước tới, nhìn thẳng vào mắt Ryuji: "Ông chỉ là một đống rác của lịch sử bị bỏ lại sau một cuộc đại thanh lọc. Nhìn xung quanh đi, không còn ai trung thành với những luật lệ lỗi thời của ông nữa đâu. Đến cả cái bia mộ này, nếu không nhờ tôi nộp phí quản lý định kỳ, có lẽ người ta đã san phẳng nó để làm bãi đỗ xe thông minh từ lâu rồi."

Ryuji siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Sự sỉ nhục này đau đớn hơn bất kỳ nhát dao nào. "Ngươi coi người anh em là công cụ, coi địa bàn là con số. Ngươi không phải Yakuza."

"Đúng vậy, tôi là một doanh nhân." – Akira nhếch mép, hắn rút từ trong túi áo ra một tờ chi phiếu, ném xuống chân Ryuji. "Cầm lấy số tiền này và biến khỏi Tokyo. Đừng để tôi phải dùng đến những phương pháp 'số hóa' để xóa sổ ông. Con rồng đã gãy cánh thì nên biết chỗ của mình là ở trong bùn đất."

Dứt lời, Akira quay lưng bước đi, đám vệ sĩ nhanh chóng vây quanh hắn. Ryuji không nhặt tờ chi phiếu. Anh nhìn theo bóng lưng của gã trẻ tuổi, đôi mắt rực lên một ngọn lửa mà 20 năm ngục tù cũng không thể dập tắt.

Gió lại thổi mạnh, cuốn tờ chi phiếu bay vào đống cỏ dại. Ryuji cúi xuống, nhặt điếu thuốc đã cháy hết của đại ca, siết chặt nó trong lòng bàn tay. Anh nhận ra rằng, cuộc chiến này không còn là để tranh giành địa bàn, mà là cuộc chiến để chứng minh rằng có những thứ – như danh dự và tình anh em – mãi mãi không thể được định giá bằng tiền hay mã code.